Lúc Harry về tới phòng thì Nagini đã có mặt ở đó. Nàng rắn vừa từ dưới cống trở về. Hẳn là vừa trò chuyện xong với \’tên đần Basilisk\’, tâm trạng đang vô cùng tốt uốn éo bò quanh phòng ngủ của Harry để mà tham quan.
Vừa thấy Harry, Nagini liền dựng cổ lên phun phì phì mà rằng:
\”Ồ, sao căn phòng này không có hơi người vậy? Bé cưng, cậu không thường ở đây à?\”
\”Đừng gọi ta là bé cưng. Ta có tên.\” Harry vò cái đầu tóc rối của mình ngồi xuống sô pha, \”Là Harry.\”
\”Harry!\” Nagini uốn éo bò tới trên bàn dựng cổ lên ngang bằng cậu rồi bảo, \”Tôi biết chứ! Nhưng mà vẫn thích gọi cậu là bé cưng hơn! Hì hì…\”
Cậu nhìn nó, bất đắc dĩ lắc đầu. Còn chưa kịp lên tiếng, Nagini đã bắt đầu bò sang chỗ khác, vừa bò vừa nói:
\”Bé cưng này, cậu làm sao mà biết được Xà ngữ vậy? Nghe tụi nhóc Slytherin bảo nó khó học vô cùng cực! Mà… Chẳng phải tôi đi nghe lén đâu nhé, là Tom giao cho tôi nhiệm vụ trông chừng chúng nó đó. Tôi mà thèm nghe chuyện của con người hay sao chứ! Chỉ là trong lúc trông chừng thì ngoài ý muốn nghe được thôi!\”
\”Bé cưng này, học Xà ngữ có khó không? Tom thì chẳng cần học đâu! Tại vì hồi tôi gặp cậu ấy thì cậu ấy vẫn còn ở trại mồ côi Muggle kìa…\” Nagini nhìn cửa sổ bị rèm che khuất, đôi con ngươi dựng lên chẳng hiểu sao lại ánh lên chút dịu dàng, \”Haiss… Mới đó mà đã mấy chục năm rồi! Hồi đó cậu ấy vẫn còn nhỏ xíu, giờ đã trở thành chủ nhiệm nhà Slytherin rồi!\”
Harry thấy nàng rắn ngẩn ngơ nhìn cửa sổ, còn tưởng rằng nó chìm vào hồi ức rồi. Nào ngờ…
\”Vậy mà mấy chục năm rồi, tôi còn chưa thấy cậu ấy yêu ai cả! Bé cưng nói xem, cậu ấy có bị hội chứng gì không chứ? Tự yêu bản thân chăng? Uầy không không không! Nói vậy thì có hơi quá rồi! Đôi lúc cậu ấy cũng chả yêu bản thân gì mấy…\”
Nagini rũ đầu bò qua bò lại trước mặt Harry, lẩm bẩm, \”Haiss… Chẳng lẽ rắn quý phái xinh đẹp tôi đây phải nhúng đuôi vào thì Tom mới có thể có người yêu sao? Bé cưng à, cậu biết đó, cậu ấy đã 45 tuổi rồi, có còn trẻ trung gì nữa đâu! Nếu mà tính theo bọn Muggle thì đã ở độ trung niên rồi đấy! Thật đáng lo ngại mà!\”
Harry khẽ xoa trán, cắt đứt tiếng phì phì của nó:
\”Nagini!\”
Nàng rắn đang nói tức thì ngưng bặt, dường như trong chớp nhoáng quay sang nhìn cậu.
\”Ờ… Haha…\” Harry cười gượng mấy tiếng, hắng giọng hỏi, \”Chuyện của Basilisk… Làm sao mà mày…\”
\”À… Làm sao mà tôi biết tên đần đó hả?\” Nagini vung vẫy cái đuôi nghiêng đầu qua lại, bắt đầu câu chuyện của mình, \”Chuyện này lâu lắm rồi! Chắc cũng mấy chục năm rồi…\”
Nó lại ngẩng đầu nhỏ nhìn trần phòng ký túc một chút, tựa như thở dài, chậm rãi kể:
\”Năm ấy Tom được thầy Hiệu trưởng mang về Hogwarts học, tôi cũng theo cùng cậu ấy. Bé cưng biết mà, học sinh Hogwarts đứa nào cũng có một thú cưng bên mình cả…\” Nó dừng một chút, nhìn cậu bảo, \”Ừm… Trừ cưng và nhóc nhỏ kia!\”