[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 36. Rung Động – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 36. Rung Động

Harry dẫn Severus trở về Nhà Slytherin, dưới sự kinh ngạc của các học sinh Nhà, nhóc con Gryffindor đi thẳng vào phòng của Severus.

Harry vừa đóng cửa lại liền kéo Severus đi như người mất hồn ngồi xuống ghế nhìn y từ trên xuống dưới một lần nữa khẽ nhíu mày lo lắng hỏi, \”Anh có bị gì không? Có bị thương không? Có bị đau ở đâu không?\”

Severus hé môi, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời, đôi mắt đen huyền nhìn chằm chằm bé con trước mặt. Lại thấy bé con đột nhiên kéo y về trước…

Harry vốn chỉ muốn ôm Severus an ủi y, chẳng ngờ vừa khéo lại thấy được sau lưng, áo chùng của y rách một đường nhỏ, chắc là do móc vào cây lúc nãy… cả da cũng rớm máu.

Đôi mày cậu cau chặt nhẹ đẩy Severus ra, ngồi xuống đối diện y bắt đầu cởi nút thắt áo chùng.

\”Em làm gì vậy?\” Severus nhíu mày tránh né bàn tay bé con, \”Ta không sao đâu,em… có thể về Nhà của em rồi!\”

\”Anh…\” Harry không nhịn được nhìn Severus chỉ thấy khóe môi y mím chặt tránh ánh mắt của mình. Cậu thở dài, đôi bàn tay nhỏ bé vừa rồi định cởi áo chùng Slytherin giờ chuyển sang nắm lấy bàn tay đang khẽ run của y. Mất một lúc, Harry mới nhích về trước, gần như tựa sát vào y khẽ nói:

\”Sev, em là Harry mà! Anh không để cho em giúp anh sao? Sev…\”

Severus cụp mắt, bàn tay theo đó cũng rút khỏi đôi tay mềm mại đang bao lấy tay mình kia, nhỏ giọng nói, \”Không cần đâu. Em… trở về Nhà của em đi. Ta muốn ở một mình.\”

Harry nhìn Severus không nói lời nào. Đôi bàn tay đã không còn nắm được tay y, đầu ngón tay vô thức run rẩy mấy cái. Cậu ngẩn người cũng chẳng bao lâu thì đứng dậy nghiêng người về trước, dùng đôi tay nhỏ vừa không níu được tay Severus của mình lần nữa bao lấy, ôm chặt y để y dựa vào ngực mình.

Severus đột ngột bị bé con ôm lấy chẳng biết phải làm sao, nói cũng không nên lời. Rồi bỗng nhiên y chợt nghe được giọng nói rất khẽ, rất dịu dàng của bé con:

\”Không sao mà! Sev, Harry luôn bên anh mà! Harry sẽ không rời bỏ anh đâu, dù là chuyện gì đi nữa!\”

Chỉ một câu ngắn ngủn bình thường, chỉ một cái ôm từ một bé con, ấy thế mà chẳng hiểu sao hốc mắt y lại nóng lên.

Trong phút chốc Severus chợt ngẩn ngơ. Nơi ngực trái vốn vẫn như mọi ngày lại bỗng nhiên vì thế mà đập liên hồi…

Bao lâu rồi mới có người quan tâm y như vậy?

Bao lâu rồi mới có người nói những lời này với y?

Hình như… ngoài mẹ ra, chưa từng có ai như thế cả.

Chỉ có duy nhất bé con này…

Severus khẽ nhắm mắt, do dự một chốc rồi nhẹ đưa tay ôm lấy Harry.

Y không nói gì, Harry cũng không lên tiếng. Hai người cứ như vậy mà ôm lấy đối phương, tựa như cho nhau lời an ủi hay chút ấm áp… chỉ đơn giản bằng cái ôm dài này.

Qua hồi lâu sau Severus rời khỏi lồng ngực nhỏ của Harry, giọng nói chầm chậm khẽ khàng:

\”Xin lỗi em, Harry.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.