Sau sự kiện đêm Halloween, Hogwarts không xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn nữa. Các giáo sư Hogwarts vẫn điềm nhiên như không hề có chuyện gì nguy hiểm làm cho mấy đứa nhỏ cũng bớt lo lắng vu vơ. Ít nhất trong suy nghĩ của tụi nó, chắc là có đàn anh nào đó vừa chế ra một trò đùa dai và \”bất cẩn\” làm nổ Rừng Cấm.
Thế nhưng cũng có một vài học sinh không tin nổi cái tin vịt được lan truyền này. Và bộ ba James Sirius và Remus cũng nằm trong số đó.
Đối với James và Sirius, hai cậu chàng cảm thấy cái tin vịt đó mới vô lý làm sao. Bởi ai cũng đinh ninh rằng người bày trò chính là học sinh Nhà Gryffindor.
Trong khi Remus lại có cảm giác kỳ lạ khó tả. Trực giác nói cho y rằng, đây chẳng phải một vụ đùa dai gì cả… chắc chắn có chuyện gì đó nguy hiểm hơn tưởng tượng rất nhiều.
Sau Halloween, mùa đông đã thực sự kéo tới, thời tiết cũng không được coi là đẹp đẽ gì cho cam. Nắng nhạt, gió buốt, lại còn có tuyết rơi. Dưới tình hình này, các môn học ngoài trời chẳng khác nào tra tấn đám học sinh bọn họ. Nhưng còn có thể trốn được sao? Khi mà các giáo sư đã bắt đầu tăng cường các tiết dạy đấu đối kháng. Minh chứng cho thấy, đến cả môn Bay cũng được giáo sư Hooch dạy cho thật nhuần nhuyễn.
Đối với việc này Severus vô cùng không thích. Vì mỗi lần bay y thấy đất trời như đảo lộn, cảm giác ruột gan mình muốn quấn lại với nhau, đau thắt, cuồn cuộn… Rất muốn nôn ra hết không chừa lại thứ gì bên trong.
Mỗi lần học xong, y chẳng muốn làm bất cứ việc gì nữa. Đến cả Độc dược mà mình yêu thích, hay Phép thuật hắc ám y cũng chẳng buồn động tới… Mà nói đúng hơn là không còn sức để làm.
Cũng vì chuyện này, bọn James đã chẳng chừa cho y chút mặt mũi nào, liên tục trêu chọc. Tỷ như vào buổi trưa hôm nay vừa kết thúc tiết học Bay, chưa tới giờ ăn cũng chưa tới giờ học Bùa chú. Cả đám bọn họ liền kéo nhau đến Hồ Đen.
James quấn trên người áo chùng giữ ấm, vừa đi được mấy bước lại chuyển sang đi lùi, mặt mày hớn hở nhìn Severus đi phía sau, cười hô hố.
\”Này, nói thật chứ, cậu bay bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa quen được hả?\”
Cậu chàng thật sự cũng chẳng có ác ý gì, chỉ là hiếm khi có một môn mà Severus không giỏi bằng mình, không hiểu sao có cảm giác lâng lâng khó tả… Cái cảm giác y như cảm giác tên này nhìn cậu chàng bằng ánh mắt khinh khỉnh khi cậu chàng làm nổ vạc trong giờ Độc dược vậy.
Severus nhìn James mặt viết đầy chữ, \”Coi nào, rốt cuộc cậu cũng có ngày này!\” sắc mặt khó coi càng thêm khó coi. Dứt khoát chẳng thèm nhìn mặt thằng đần này nữa.
\”Biết cậu hay rồi. Khóa cái mồm cậu lại đi.\” Lily ôm túi sách trên tay, liếc James một cái.
\”Ôi chao, nếu không… Hay tiết sau tụi này thay phiên nhau kèm cậu?\” Sirius tí ta tí tởn đi cùng James đột nhiên nảy ra sáng kiến, \”Bắt đầu từ khoảng cách thấp nhất tới cao nhất. Chậm nhất tới nhanh nhất?\”
\”Cậu có thể bỏ cái cao nhất và nhanh nhất ra.\” Remus đột nhiên chen ngang. Y chẳng lạ gì cái gọi là \’cao nhất\’ và \’nhanh nhất\’ của hai đứa nó. Lại nói, nếu Severus mà đồng ý, khác nào tự hành hạ bản thân đâu.