Sau khi Sirius rời khỏi đại sảnh đường, James và Remus cũng vội vã ăn nốt phần còn lại rồi chạy theo cậu bạn.
\”Này, các cậu…\” Peter trợn mắt, cố gắng ngốn hết thức ăn trên dĩa rồi lót tót chạy theo ba người.
Sirius bức bối vô cùng, cậu chàng vốn đã không thích phải vào Slytherin… Cái nhà chẳng hoạt bát, chẳng biết đùa, lại cứ đâm đầu vào học pháp thuật hắc ám! Ở Gryffindor không tốt sao? Có thể kết giao nhiều bạn mới, có thể tự do chơi đùa, lại có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Hơn nữa Gryffindor hay Slytherin thì đều là học sinh Hogwarts thôi chứ có phải trường khác đâu! Mẹ cứ thích làm quá lên. Lại còn gửi đến cả thư sấm… Càng nghĩ mặt Sirius càng xị xuống.
Lúc nãy mấy đứa chung nhà nhìn cậu vừa tò mò vừa kinh sợ. Mấy đứa nhà bên còn ngóng cổ qua, hừ, lũ Slytherin thế mà cũng cười nhạo cậu.
Sirius hít mũi lầm bầm, \”Mẹ cứ bảo phải đặt gia tộc lên trên hết. Phải giữ thể diện cho gia tộc… Vậy mà mẹ còn gửi thư sấm đến. Giờ thì đẹp mặt rồi, lũ chúng nó đều biết hết!\” Cậu chàng bĩu môi, lủi thẳng về nhà, chui vào phòng không ra ngoài nữa.
Qua một hồi, James và Remus cũng về tới phòng. Hai cậu nhỏ mở cửa liền thấy Sirius nằm thu lu trên giường chẳng buồn quay lại, lẳng lặng nhìn nhau rồi chỉ chỉ vào Sirius.
James nhún vai, lấy đà một phát nhảy lên giường Sirius đè cậu chàng đang nằm trong chăn:
\”Ôi chao, sao hôm nay ngủ sớm vậy!\”
\”Tránh ra nào!\” Sirius đẩy y ra, xua đuổi, \”Tâm trạng tớ đang rất không tốt, đừng làm phiền!\”
James thở dài, ngồi dậy vỗ vỗ lưng cậu, \”Thôi nào, chắc Walburga… chị ấy cũng muốn tốt cho cậu thôi mà!\”
Sirius nhíu mày, kéo chăn lên trùm kín đầu, \”Gửi thư sấm cho tớ trước mặt bao nhiêu người như vậy mà muốn tốt cho tớ à?\”
\”Chị ấy nóng tính mà!\” James thở dài, khều cậu, \”Thôi, nếu không… kỳ nghỉ này cậu về nhà tớ đi! Chừng nào Walburga hết giận thì về!\”
Sirius đột nhiên giở chăn, ngẩng đầu dậy nhìn James, cậu chàng hé mắt hỏi, \”Bà cô sẽ không gọi mẹ tớ sang chứ?\”
\”Không!\” James đưa tay lên, \”Thề với Merlin, tớ, ba mẹ tớ, sẽ không gọi chị ấy đến!\”
Remus đứng một bên nghe hai người họ xưng hô loạn xị lên, chau mày nhìn hai người:
\”Hai cậu…\”
James cùng Sirius quay lại nhìn Remus, đồng thanh bảo:
\”Bọn tớ là người nhà!\”
James nhún vai chỉ vào mình rồi chỉ vào Sirius, \”Mẹ tớ là người nhà Black, là cô họ của mẹ cậu ấy.\”
Remus gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, y ngồi xuống vỗ vỗ vai Sirius, \”Thôi, Sirius, như James nói đấy. Chắc dì ấy cũng muốn tốt cho cậu thôi nhưng vì dì ấy là người lớn suy nghĩ khác với chúng ta, cậu đừng buồn nữa! Biết đâu mấy ngày sau dì ấy lại gửi thức ăn ngon đến cho cậu thì sao!\”
\”Xì, bà ấy mà gửi à!\” Sirius bĩu môi, \”Không đến thẳng đây đánh tớ đã là may rồi đấy!\”
Chợt cửa phòng \’đùng\’ một phát mở ra lần nữa, Peter Pettigrew mang theo thức ăn lao vào.