Cú nổ lớn làm học sinh toàn Hogwarts giật mình, mấy đứa nhỏ vốn đang nằm trên giường lật đật bò dậy, có đứa còn quên tiệt phải mang giày vào, chạy tới đứng bên cửa sổ nhìn xuống khu Rừng Cấm vừa bị oanh tạc.
Thế nhưng cũng không có nhiều học sinh ở phòng có cửa sổ hướng ra Rừng Cấm. Một số đứa không xem được liền vội vội vàng vàng xỏ giày chạy ra ngoài xem.
Sau giờ cấm, toàn dãy hành lang hướng ra Rừng Cấm chen chúc đầy học sinh, từ năm nhất tới năm bảy đầy đủ cả. Ai cũng ngóng cổ nhìn xuống nơi tối tăm mịt mờ ấy để xem chuyện gì vừa xảy ra, cái gì vừa gây ra tiếng động lớn tới vậy.
Hiển nhiên, mấy đứa nhỏ nghe được thì các giáo sư cũng nghe được. Thậm chí họ còn nhanh hơn, đến Rừng Cấm tìm nguyên nhân gây ra vụ nổ.
\”Mấy đứa này, ở đây làm gì? Có biết giờ này là giờ nào rồi không?\”
Trong đêm, giọng giám thị Filch vang lên, khản đặc đáng sợ. Hơn hết, nó gần như trở thành giọng nói gây ám ảnh cho lũ nhỏ ở Hogwarts.
\”Lũ chúng mày cảm thấy ngày lễ thì tao sẽ không phạt à? Dám nửa đêm chạy ra ngoài hành lang dạo mát?\”
Lão ta cầm cái đèn khập khiễng đi tới trước mặt tụi nhỏ, đôi mắt đục ngầu liếc nhìn từng đứa một, \”Xem ra lá gan tụi mày cũng lớn, còn dám chòm người ra ngoài. Tụi mày muốn đi gặp Merlin sớm thì để tao giúp cho một tay.\”
Lão nói rồi lại bước tới bước nữa, bàn tay nhăn nheo khẳng khiu đưa ra, có vẻ như nếu để lão chộp được, lão sẽ đẩy thẳng tụi nó xuống dưới.
\”Ấy… Không không không.\”
Đám học sinh sợ hãi tránh né rời xa lan can, rồi tan tác như chim vỡ tổ chạy thục mạng về phòng. Đâu đó xa xa còn nghe loáng thoáng giọng nói đầy sợ hãi của bọn chúng.
\”Merlin, xém nữa bị ổng đẩy rồi!\”
\”Xem có chút xíu mà làm thấy ghê!\”
\”Ôi chao, chạy nhanh thôi! Đừng để ổng tóm được!\”
\”Chưa bao giờ cảm thấy ổng không có phép thuật lại tốt tới vậy! Không phải bị ổng dùng đũa phép chặn lại!\”
\”Đừng lảm nhảm nữa, chạy nhanh đi!\”
\”Ôi ôi, đợi với đợi với!\”
\”Nhanh nào!\”
\”Đám chúng mày mỗi đứa bị trừ 5 điểm vì tội ra ngoài vào giờ cấm. Ngày mai tất cả đều phải đến chỗ tao nhận phạt.\”
Lão ta gằng giọng nói lớn rồi khập khiễng rời đi, trên gương mặt khắc nghiệt kia lại thêm nhăn nhó, lão thoáng nhìn xuống phía Rừng Cấm… Không biết cái tiếng nổ đó là gì, cũng không biết nó có gây hại lớn cho Hogwarts hay không.
Lão cúi người bế con mèo dưới chân lên, từng bước đi về phía trước.
\”Norris à, cái đám quỷ nhỏ đó thật chẳng biết sợ hãi là gì. Tiếng nổ vừa rồi… Khéo có thể làm chết cả lũ chúng nó đấy chứ…\”
Con mèo già gừ gừ mấy tiếng, cũng kêu lên the thé như đáp lời lão. Cái đuôi quật qua quật lại, đung đưa cọ quét trên cánh tay gầy.