Hôm nay chỉ học mỗi một môn, cả buổi sáng tinh thần và sức lực đều dồn cho tiết Phòng chống nghệ thuật hắc ám nên sau khi ăn trưa xong, Severus liền trở về phòng. Y không muốn ngồi thừ người ở phòng sinh hoạt chung nghe đám đần kia lải nhải, cũng chẳng muốn giao lưu với ai nên trở về phòng là tốt nhất. Ít ra khi ở phòng y có thể tập trung làm việc của mình.
Severus cởi áo chùng ra để một bên, sau đó lấy liền mấy quyển sách dày từ kệ trên bàn học mang tới sô pha.
Y ngẩng đầu nhìn đồng hồ một cái, thầm nghĩ chắc bé con chưa về phòng lúc này đâu, một bên lấy quyển sách Nghệ thuật bùa chú cao cấp giở ra đọc.
Tuy y thích ở bên cạnh bé con, nhưng những lúc thế này, y vẫn nên để bé con đi chơi cùng Lily và bọn James thì hơn. Bởi y biết, bé con sẽ rất nhàm chán khi ngồi không nhìn y đọc sách.
… Mà y thì cũng khó tập trung khi có bé con bên cạnh.
Severus thật sự nghiêm túc đọc sách học về các loại lời nguyền, bùa chú. Y nghiêm túc nghiền ngẫm chúng, thậm chí còn nghĩ đến việc chống lại các câu chú ấy bằng nhiều cách khác nhau.
Y bắt đầu có thói quen viết lại những suy nghĩ của mình vào sách, đến nay hẳn đã có mấy quyển rồi. Đều là những kiến thức đúc kết được khi y đọc sách.
Và trên những quyển sách ấy cũng bắt đầu xuất hiện cái tên nhà Prince.
\”Half-blood Prince\”
Hoàng tử Lai.
Họ Prince. Chao ôi, tự hào làm sao.
Cũng thật trào phúng làm sao!
Severus thực sự đã nghe lời trăn trối của mẹ mình, y không chối bỏ dòng máu của nhà Prince chảy trong người mình, nhưng y cũng không thực sự thích nó.
Lúc lấy họ Prince này, y không nghĩ nhiều liền viết cái tên \”Hoàng tử Lai\”… Nghe thực cao quý nhưng cũng thực trào phúng. Rằng nhà Prince đời đời đều là máu trong thuần khiết, chẳng thể chấp nhận một máu lai. Thế mà, y đã tự gọi mình như thế. Như gián tiếp giáng một cú tát cho gia tộc.
Cũng để chứng tỏ rằng, y tuy không phải thuần huyết nhưng y sẽ cố gắng, sau này danh tiếng nhất định sẽ không thua kém bất kỳ ai thuần huyết của nhà Prince. Thậm chí còn hơn cả họ.
Để cho mẹ có thể tự hào về y. Về đứa con mà bà đã dạy dỗ hết lòng.
.
Gần tới giờ ăn tối, Harry mới trở về phòng. Cậu vừa mở cửa ra liền thấy Severus ngồi trên sô pha cầm bút lông ngỗng nghiêm túc viết gì đó môi mím chặt, đôi mày cũng chau lại.
Hình ảnh này với hình ảnh giáo sư Độc dược cay nghiệt kia lại khớp đến lạ lùng. Đôi mắt xanh lục ngẩn ra một thoáng rồi chợt dịu dàng đến lạ.
Cậu cong môi bước nhanh đến ngồi xuống ngay bên cạnh, \”Em về rồi nè!\”
\”Ừm.\” Severus lên tiếng, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ có tốc độ viết chữ là nhanh hơn trước.