[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 23. Mây Đen và Gió Lặng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 23. Mây Đen và Gió Lặng

Sau đêm hôm ấy, giám thị Filch trở về phòng nghỉ ngơi, mỗi ngày như lời Harry dặn, đều đặn uống ba giọt độc dược. Khỏi phải nói, cái loại độc dược này mỗi lần ngấm vào người lão, qua chu kỳ thay đổi đều khiến lão khó chịu như sắp chết tới nơi. Cả người lão co rút dữ dội, nội tạng như vỡ ra tan nát rồi chậm chạp hàn gắn lại. Thế nhưng sau đó, lão cảm thấy bản thân giống như trở thành một người mới… có một nguồn ma lực nhỏ được hình thành trong lão.

Chính Filch cũng không ngờ được trên đời này lại còn có loại độc dược như thế, có thể đem đến hy vọng cho những á phù thủy như lão…

Cũng sau hôm ấy, lão gần như dễ chịu với Harry hơn. Đến cả đám bạn đi cùng cậu cũng được lão xếp vào danh ngạch bí mật của riêng mình. Mỗi khi phát hiện một hai tên nhãi đi đêm cũng chẳng buồn để mắt tới bắt chúng cấm túc, cứ vậy mà mắt nhắm mắt mở cho qua mặc cho Norris cứ gào lên liên tục những tiếng kêu cao vút the thé giữa hành lang vắng lặng.

Ngược lại, lão đang cố đoán xem ai là người đã chế ra độc dược này… Dù không biết với tính tình của mình thì có thể làm được hay không, nhưng lão cũng thật muốn nói một tiếng cảm ơn đến người đó.

Đương nhiên, việc này cũng không qua được mắt của Hiệu trưởng. Có một ngày, cụ Dumbledore đi tản bộ dọc hành lang trường và thấy được lão Filch đang đứng ở một góc khuất nhìn ra bãi cỏ phía Hồ Đen, ngoài ấy có bảy đứa nhỏ đang ngồi dưới gốc cây to chơi đùa.

\”Cậu đang nhìn gì đấy Argus?\” Cụ Dumbledore chắp tay sau lưng đi đến gần lão ôn hòa hỏi, \”Có thể nói cho ông già này biết không?\”

Giám thị Filch hơi giật mình nhìn cụ một chút rồi lão lại xoay mặt nhìn ra ngoài kia, ngón tay gầy guộc đưa lên chỉ đứa học sinh Nhà Slytherin đang ngồi ngay bên cạnh thằng nhóc đã đưa lão bình độc dược, cất giọng khàn khàn nói, \”Đứa nhỏ đó trông sao cứ lặng lẽ thế…\”

Theo đường nhìn của Filch, đôi mày cụ Dumbledore khẽ nhướng lên, cụ không trả lời ngay mà hỏi ngược lại, \”Ồ, cậu không thấy đứa nhỏ đó rất giống một người sao?\”

Filch nhíu mày nghi hoặc nhìn cụ.

Cụ Dumbledore đưa tay vuốt chòm râu bạc, cười mỉm nói, \”Đứa nhỏ nhà Prince ấy!\”

Giám thị Filch sực nhớ ra, lão kinh ngạc chớp mắt rồi lại nhìn đứa nhỏ kia thật lâu, \”Ồ, tôi nhớ con bé ấy! Nhưng… nó đã rời giới phù thủy đến giới Muggle rồi kia mà!\”

\”Nhưng cũng không ngăn được con trai cô bé mang trong mình dòng máu phù thủy.\”

… Còn là dòng dõi phù thủy giỏi về độc dược!

Lời này cụ Dumbledore không nói ra, thế nhưng lại làm cho lão giám thị như rõ được điều mình đang muốn biết. Lão hơi ngây ra một chút, qua hồi lâu mới khẽ mấp máy môi:

\”Có lẽ, đứa nhỏ đó thật sự có tài!\”

Cụ Dumbledore hơi nhướng mày nhìn lão, cười cười, \”Ừm, tôi cũng nghĩ vậy!\”

\”À, có một vài quyển sách cơ bản về thần chú để ở chỗ bà Pince, cậu có rảnh rỗi thì xem một chút đi! Hoặc, nếu cậu không ngại, cậu có thể đến lớp học của các giáo sư dự giảng. Sẽ giúp ích cho cậu!\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.