Harry nằm ở bệnh thất cả một buổi chiều mới được bà Pomfrey cho phép trở về. Cụ Dumbledore và Tom Riddle cũng tới thăm cậu một chút. Nhờ vậy, cậu mới được hai người bảo rằng có thể đến phòng ký túc của Severus ở vài ngày.
Cái này phải cảm ơn Tom Riddle, vì hắn đã \’mất mặt\’ lần nữa đến gặp giáo sư McGonagall để nói với bà về tình huống của Harry – cậu \’em họ\’ đáng thương ở ký túc một mình không thể tự chăm sóc bản thân. Hai người trao đổi một chút, giáo sư McGonagall cũng chau mày bất đắc dĩ đồng ý cho Harry tới ở cùng Severus một thời gian, để học trò Nhà hắn giúp chăm sóc \’đứa nhỏ tội nghiệp\’ này.
Vì thế sau buổi chiều, học sinh Nhà Slytherin đang tụ tập ở Phòng sinh hoạt chung chơi đùa, đọc sách thì thấy được Severus dẫn theo cái đuôi nhỏ trở về. Hơn nữa còn là đi thẳng vào phòng ký túc của y! Trong nhất thời, tất cả những người có mặt ở đó quên mất việc bản thân đang làm, ngây ra nhìn nhau.
… Merlin! Chuyện gì xảy ra vậy?!
Severus đã được chủ nhiệm cho phép, không để ý bị người khác nhìn thế nào, chỉ biết nhanh chóng mang bé con về phòng nghỉ ngơi mới là quan trọng nhất!
Harry cùng Severus trở về phòng, trên đường đi không che giấu được khóe môi cong cong. Tất nhiên là vì cuối cùng hai người cũng làm hòa rồi! Còn kế nữa… Ừm, ha ha, sau này cậu có thể đường đường chính chính đi cùng Sev về phòng mà không cần phải dùng áo tàng hình nữa!
… Cái cảm giác này thật không tồi!
Nếu không muốn nói là vô cùng, vô cùng, vô cùng tốt!
Còn có… Một đám Slytherin thường ngày luôn giữ thái độ cao ngạo quý tộc. Ha ha, hiện giờ thì ngớ người ra đó… Trông buồn cười không chịu được!
Severus đóng cửa phòng lại, nhìn bé con cúi đầu cười đến run vai khó hiểu hỏi, \”Em cười gì vậy?\”
\”Không có gì!\” Harry lắc đầu, bước đến sô pha ngồi xuống, \”Chỉ là, mấy người ở ngoài Phòng sinh hoạt chung Nhà anh làm em buồn cười thôi!\”
Nói xong, cậu lại ngã ra sô pha vừa nằm vừa cười, \”Cứ như là nhìn thấy cái gì đáng sợ lắm vậy, hai mắt mở to, trông đần muốn chết!\”
Severus bất đắc dĩ nhìn bé con, y bước đến hơi khom người xuống xoa xoa tóc cậu, hỏi, \”Em có muốn tắm không?\” Nói xong lại nhìn đến bộ đồ Quidditch vẫn còn trên người cậu.
Nói mới nhớ, Harry tròn mắt ngồi dậy, \”A, phải tắm chứ! Em quên mất!\”
Cậu đứng lên bước đến tủ quần áo, qua một lúc lại quay lại, chớp mắt hết sức vô tội nói, \”Sev, quần áo đặt bên phòng ký túc Nhà em hết rồi!\”
Severus nghe xong chợt nhớ tới cách đây hơn hai tuần, sau khi bé con rời đi không bao lâu đã trở lại… Không phải năn nỉ y mà là xếp hết quần áo tập sách ôm trở về ký túc Nhà Gryffindor.
Y nhìn bé con trông đến tội, môi cũng dẩu lên, khẽ thở dài:
\”Ta đi lấy cho em!\”
\”Ừm, vậy anh lấy hết sang đây cho em nha!\” Harry vừa nghe xong đã vui vẻ cười tít mắt, cậu bước nhanh trở lại sô pha, \”Em đợi anh!\”