Severus như người mộng du theo Harry tới bệnh thất, suốt dọc đường nhìn cậu chăm chăm không chớp mắt… Mãi đến khi bà Pomfrey đặt cậu nằm xuống giường rồi y mới dám bước đến đứng ngay gần cậu.
Bà Pomfrey vẫy đũa phép kiểm tra Harry lại lần nữa, đôi mày cau chặt cằn nhằn:
\”Bởi vậy mới nói ta ghét nhất mấy môn thể thao nguy hiểm này. Con xem con đi, con chính là minh chứng đó… Thế mà bọn họ ngoài kia lại vẫn còn chơi tiếp. Thật không hiểu nổi mà!\”
Bà nói mãi một hồi mới ngước mắt nhìn tới đứa nhỏ im lìm đứng bên giường bệnh, \”Ôi chao… Ừm, con ở đây cũng tiện! Vừa lúc, giúp ta mười phút nữa lại cho đứa nhỏ này một thần chú giảm đau.\”
Bà nói rồi lại ngờ ngợ nhìn đứa nhỏ trước mặt, hơi chau mày hỏi y, \”Thần chú giảm đau con có biết không?\”
Severus nhìn bé con nằm trên giường bệnh rồi nhìn bà, nhẹ gật đầu, \”Vâng, con biết ạ!\”
\”Ừm, vậy thì tốt!\” Bà Pomfrey gật đầu, thở dài một hơi, \”Con giúp ta một chút, ta vào trong làm cho đứa nhỏ này một bình độc dược dinh dưỡng và độc dược an giấc. Đứa nhỏ này tinh thần có hơi không ổn… Chắc cũng phải mất ngủ nhiều hôm rồi!\”
Severus nghe xong đôi mày cũng nhíu lại nhưng trong giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ, \”Vâng ạ!\”
Bà Pomfrey dặn dò xong liền đi vào phòng nấu độc dược phía trong bệnh thất.
Còn bên ngoài kia, trận đấu Quidditch vẫn tiếp tục, James đã vào sân thay cho cậu và Bryan Avery cùng Titus Wringt Prince đã bị đội trưởng tống ra sân thay người khác vào… Mọi người lại lần nữa đưa sự chú ý của mình vào môn thể thao này, trong đó phải kể đến việc các giáo sư lên tiếng ngăn cản vì lý do nhiều người đến bệnh thất sẽ gây cản trở Harry nghỉ ngơi nên đã chẳng ai theo cậu rời đi.
Vì thế hiện tại lúc này ở bệnh thất chỉ có mỗi hai người. Là cậu và y.
Bầu không khí giữa hai người chẳng còn giống như trước kia, ngượng ngùng khó hiểu… Severus đứng bên giường bệnh của Harry, đôi mắt đen huyền chốc chốc lại nhìn cậu đầy do dự, rõ ràng thật muốn nắm lấy tay cậu để an ủi nhưng lại chần chừ chẳng dám động.
Có lẽ thần chú giảm đau có tác dụng, Harry hiện tại tỉnh táo vô cùng. Vậy nên bao nhiêu ngập ngừng do dự của y cậu đều thấy rõ. Vốn cậu chẳng giận dỗi gì y, nhưng ngay lúc này, chẳng hiểu sao lại có chút uất ức.
Harry hé mắt nhìn Severus một cái rồi nhắm mắt lại không thèm nhìn tới nữa, \”Anh có bận việc gì thì đi đi, em hiện tại không sao rồi. Anh không cần phải ở đây trưng ra cái vẻ mặt đó!\”
Severus hơi cúi đầu, môi mỏng mím chặt, hai vai cũng hơi rũ xuống trông đến là tội nghiệp.
Harry nhắm mắt rồi mở mắt liếc y… Người này dù là trước kia hay hiện tại đều rất thích dằn vặt cậu! Thế nhưng, khốn nỗi cậu không có cách nào chống lại được y!
Harry thở hắt ra một cái, không nhịn được mở miệng hỏi, \”Rốt cuộc anh làm sao?\”
Để rồi ngay sau đó, tim cậu lại như bị bóp chặt, vừa đau vừa xót… Severus đưa bàn tay của mình ra, cẩn thận nắm lấy tay Harry. Đôi bàn tay gầy gò đầy vết chai ấy lạnh lẽo còn hơi run rẩy.