[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change – Chương 12. Bức Thư Gửi Từ Nơi Lạnh Lẽo – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hp Đồng Nhân/ Snarry] Change - Chương 12. Bức Thư Gửi Từ Nơi Lạnh Lẽo

Ngày từng ngày qua, những đám mây lững thững trôi trên nền trời xanh biếc. Những chiếc lá vàng từ trên cành thả rơi xuống mặt hồ êm đềm tạo nên những đợt sóng nhỏ lăn tăn.

Thời khóa biểu hôm nay buổi chiều không có tiết nên sau khi học xong các tiết sáng, Severus lựa chọn trở về phòng tiếp tục đọc sách.

James và Sirius thấy cậu bạn bình thường vẫn luôn đi chung ra Hồ Đen chơi nay lại về phòng, ngơ ngác hết nhìn bóng lưng Severus lại nhìn sang Harry đầy nghi hoặc.

Harry bĩu môi tự giải oan cho bản thân, \”Hai anh nhìn em làm gì? Em với ảnh có giận dỗi gì nữa đâu.\”

\”Vậy sao…\” James chớp chớp mắt, ngập ngừng ngắt quãng bỏ lại nửa câu sau.

\”Ai biết.\” Harry nhún vai, \”Ảnh nói ảnh đang nghiên cứu Pháp thuật hắc ám, phải ở trong phòng mới tập trung được.\”

\”Ò…\” Sirius gãi cằm, \”Thằng này siêu ghê ha! Pháp thuật hắc ám đồ.\”

Harry nhướng mày, thật ra thì cậu cũng muốn giận Severus lắm á! Vì y không biết nghỉ ngơi thư giãn gì hết. Nhưng mà cảm giác nghe mọi người khen Sev tài giỏi hay siêu gì gì đó thì… Harry lén lút cười ngọt. Hết giận rồi!

Severus theo con đường quen thuộc trở về phòng ký túc. Tối qua y đã nói với bé con hôm nay sẽ không theo ra Hồ Đen cùng cậu và mọi người, phải dỗ cả buổi cậu mới không dỗi nữa, đồng ý cho. Hiện giờ trong phòng chỉ còn mình y, bên bàn là một quyển sách Pháp thuật xưa cũ dày nặng. À… Còn có quyển sách quái quỷ kia nữa.

Nhớ tới cái miệng rộng hay lải nhải mấy chuyện đen tối của nó, đôi mày Severus thoáng chau lại. Y nhớ rõ ràng lần trước lấy nhầm, đã trả lại thư viện rồi. Không hiểu sao lần này mượn sách về lại thấy nó nữa.

Thật khó chịu!

Càng nghĩ, bước chân Severus càng nhanh. Chẳng mấy chốc y đã tới Phòng sinh hoạt chung Nhà Slytherin. Đúng lúc này, Titus Wringt Prince bên trong ôm túi sách đi ra, đoán chừng là chuẩn bị đi học lớp chiều. Y không buồn để ý nó, vẫn như cũ lướt qua như không. Mà nó từ lúc trông thấy y thì đã chẳng vui vẻ gì, khi y xem nó như vô hình nó lại càng căm tức hơn.

Trong suy nghĩ của nó bây giờ, y như vậy chính là khinh bỉ nó, xem thường nó. Cái thằng máu lai chẳng có gì hay ho này cũng giống như mọi người ở nhà, đều xem nó như đứa vô dụng, đều luôn thích so sánh xem ai hơn ai với nó.

Đều như vậy, luôn luôn là như vậy. Đáng ghét như vậy!

Càng nghĩ, tâm trạng của nó càng xấu. Nó cúi đầu che giấu đi hậm hực trong lòng bước đi nhanh.

\”Hừ, tưởng mình hay lắm sao. Máu lai thì mãi mãi vẫn là máu lai. Mãi mãi cũng không được ghi tên vào cây gia phả nhà Prince. Mày dù có giỏi cỡ nào thì cũng chỉ là một thằng Snape mà thôi.\”

Severus trở về phòng liền đóng cửa lại, suy nghĩ một chút, y lại quyết định khóa luôn cửa. Dường như vẫn không đủ yên tâm, y lại ếm thêm câu thần chú lên cánh cửa. Chỉ như thế y mới nhẹ nhõm hơn.

\”Hê hê chàng trai trẻ, về rồi đó à? Làm sao mà chú ý kỹ lưỡng tới vậy thế? Có chuyện gì muốn tham khảo ta hả? Hê hê hê…\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.