“????”
Phòng im phăng phắc hai giây, nụ cười trên mặt quỷ đói cũng đông cứng lại. Chỉ có đám tiểu quỷ là không bị ảnh hưởng, vẫn mải mê nghĩ đến việc ăn.
“Bùm…”
Một tiếng sấm sét trầm đục nặng nề vang lên trong bụng quỷ đói. Dạ dày gã phồng to thêm một vòng, như thể bên trong bơm đầy khí gas sắp nổ tung, nhưng khi tưởng sẽ vỡ ra, dạ dày gã lại cưỡng ép co rụt.
Gương mặt quỷ đói vặn vẹo chút ít, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
“Chỉ có tí ti này mà cũng…”
Sở Hoàn nhìn gã, nói: “Ai nói chỉ có tí ti? Mày từng thấy pháo chưa?”
“Bùm bùm bùm…”
Cậu bấm tay niệm quyết, giây tiếp theo, ngũ quan của ngạ quỷ thoắt dữ tợn, tiếng sấm nổ vang vọng không ngớt từ trong bụng gã. Dạ dày gã phình ra đến mức độ không thể tưởng tượng nổi.
Sở Hoàn nhìn mà thấy rùng mình, cậu hỏi: “Dạ dày mà nổ thì sẽ thế nào?”
Tiền Chiêu không chắc lắm, đáp: “Không nguy hiểm gì đâu. Chắc là gã sẽ chết…”
Đám tiểu quỷ chẳng thèm để tâm đến sống chết của quỷ đói, thậm chí vì gã đang yếu đi, chúng còn háo hức lao về phía gã.
“Không!”
Quỷ đói gào lên một tiếng thê thảm, dường như đang cố gắng tách linh hồn khỏi cái xác người phàm này. Trên cơ thể béo ú của gã xuất hiện một bóng đen kéo dài, giống như hiệu ứng “bóng mờ” khi quay phim tốc độ cao.
Nhưng gã không thành công. Gã dựa vào thân xác này để ăn uống, đồng thời thân xác này cũng giam cầm gã.
Sở Hoàn thấy tình hình không ổn, lập tức hét lên với Liễu Thảo Nhi: “Liễu Thảo Nhi, thả tôi xuống!”
“Ồ.”
Liễu Thảo Nhi trông thì dữ tợn, nhưng tính cách vẫn không đổi. Nghe lời Sở Hoàn, nó ngoan ngoãn hạ cậu xuống.
Vừa chạm đất, Sở Hoàn liền núp ra sau lưng con rắn lớn, để nó che chắn toàn bộ cơ thể mình.
Tiền Chiêu: “Ê, Sở Hoàn…”
BÙM—
Lần này là một tiếng nổ thật sự, chấn động long trời, kèm theo âm thanh như túi da bị xé toạc, làn sương máu và khí đen đặc quánh tràn ngập không gian, vô số mảnh thịt ướt sũng bắn tứ tung khắp nơi.
“Trời má!”
“Tổ sư trên cao!”
“Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn!”
Tiếng kêu kinh hoàng vang lên khắp nơi, mọi người đồng loạt ôm đầu tháo chạy, tranh nhau tìm chỗ ẩn nấp. Đến khi cảnh khủng khiếp đó qua đi, họ mới chầm chậm quay đầu lại.
Quỷ đói cùng thân xác gã nhập vào đã nổ tung thành vô số mảnh nhỏ, văng đầy mặt đất, trần nhà, tường. Vài mảnh thịt ướt nhẹp dính trên trần và tường còn đang rơi lộp bộp xuống, “phịch” một cái đập xuống sàn.