\”Công tử, người đã về ─ Công tử!\” Phát hiện sắc mặt Diệp Hoa so với lúc mới ra cửa tệ hơn rất nhiều, Tiệp Nhi vội vã hỏi han. \”Công tử, người sao thế? Có phải có kẻ nào đó gây khó dễ không? C-Công tử…\”
\”Không phải lo cho ta!\” Vẫn còn trong trạng thái thất kinh chưa hồi, Diệp Hoa phóng vội qua nàng, chạy như bay về phòng mình, sau đó khóa trái lại, không cho bất kì ai tới gần.
\”Công…\” Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng hốt hoảng đó của công tử, Tiệp Nhi ngây ngốc tại chỗ hồi lâu, mãi khi bên ngoài truyền đến thanh âm của Hàn Tề mới tỉnh hồn lại.
Định thần rồi trực giác mới mách bảo nàng xâu chuỗi hình ảnh thất thố trước nay chưa từng có của công tử với tên khách không mời đang ngụ tại trúc hiên lại với nhau.
\”Diệp Hoa!\” Vừa vào tới cổng, Hàn Tề đã lên tiếng gọi, sau đó phóng thẳng về phía căn phòng của Diệp Hoa. Mới được hai bước, Tiệp Nhi đã chạy ra chắn trước mặt. \”Là ngươi chọc giận công tử nhà ta?\” Đôi mắt màu hạnh nhân híp lại thành khe hở, giọng nói trầm thấp y hệt như dã thú đang nổi giận cực kỳ.
Nhưng mà Hàn Tề hiện chỉ chú tâm vào một điều duy nhất đó là Diệp Hoa không chịu gặp hắn, thế nên giọng nói khác thường của Tiệp Nhi căn bản với hắn chỉ như gió thổi bên tai.
\”Tránh ra, ta muốn gặp Diệp Hoa.\”
\”Ngươi chọc giận công tử nhà ta, khiến người khổ sở, ta, không tha cho ngươi!\”
\”Tiệp Nhi!\” Chuyện có nặng có nhẹ, tại giờ phút quan trọng này, Hàn Tề nào có tâm tình cùng nàng tranh cãi. Hiện tại trong đầu hắn chỉ có vẻ mặt như bị tổn thương của Diệp Hoa ngay trước khi rời đi. \”Tránh ra! Đây là chuyện riêng giữa ta và Diệp Hoa, tốt nhất ngươi đừng chen vào!\”
\”Ta nên sớm giết ngươi mới phải!\” Tiệp Nhi đột nhiên nhe răng, trợn mắt, cong người, hai tay chống dưới đất, cứ như mãnh thú đang chờ cơ hội ra tay. \”Giết ngươi, công tử sẽ không phải khổ sở nữa.\”
\”Tiệp Nhi!\” Đến giờ còn nháo hắn! Hàn Tề gấp tới nóng ruột rồi, không nghĩ gì mà nói. \”Muốn chém muốn giết tùy ngươi! Nhưng trước tiên hãy để ta gặp Diệp Hoa.\”
\”Mơ đi!\” Quát lên một tiếng, Tiệp Nhi nhanh chóng tung người, nhào về phía Hàn Tề.
\”Tiệp Nhi.\” Hàn Tề nhanh chóng quyết định phương hướng rồi lộn mèo một cái, tránh thoát khỏi kình đạo của Tiệp Nhi, và cả móng vuốt đang vươn ra nữa.
\”Ta giết ngươi! Nhất định phải giết ngươi!\” Kẻ nào khiến công tử không vui đều đáng chết! Đáng chết!
\”Là ngươi cố tình gây sự.\” Hàn Tề bị thế công ép bắt buộc phải ra tay, một mặt tránh không đả thương tới nàng, một mặt quay đầu nói về phía cánh cửa. \”Diệp Hoa, bất kể ngươi là người là yêu là thần là tiên, ngươi vẫn chính là ngươi! Ta vẫn luôn biết, người ta ta muốn kết giao bằng hữu chính là ngươi, không ai khác.\”
Đằng sau cánh cửa không có câu trả lời, mà bên ngoài này, thế tấn công của Tiệp Nhi càng thêm ác liệt, giống như dã thú tức giận bởi bắt không được con mồi, gầm gừ đất uất hận.
\”Diệp Hoa! Những điều ta nói ngươi có hiểu không? Ta không quan tâm ngươi là ai hay là cái gì. Ta không một chút nào quan tâm cả! Hiểu không?\” Ngươi có đấy! Ngồi sau cánh cửa đóng kín, Diệp Hoa chỉ muốn hét lên câu đó khi nghe những gì Hàn Tề nói. Trái tim vĩnh viễn tĩnh lặng như nước hồ thu giao động mãnh liệt, không cách nào hồi phục như xưa, khác hẳn với lúc y bị thôn dân nhìn thấy.