Hai người đi ra khỏi siêu thị rồi đi lên lầu dạo một vòng, Lộ Trạch không mua gì cho mình cả, cậu chọn cho Lương Tiêu hai bộ đồ mùa thu.
Lương Tiêu rất thích cảm giác được bạn trai lo cho từ đầu đến chân nhưng vẫn phải ngăn cản Lộ Trạch bước vào cửa hàng tiếp theo.
\”Cục cưng, anh Trạch à, thật sự đủ mặc rồi.\” Lương Tiêu giơ hai tay lên cho Lộ Trạch xem, \”Em thấy anh có ba đầu sáu tay chắc? Mùa thu ngắn lắm, chưa mặc hết đã qua mất rồi.\”
\”Chậc, được rồi,\” Lộ Trạch miễn cưỡng khống chế tay mình để không mua mua mua nữa, \”Sang năm lại mua cái mới, anh mặc đồ mùa thu bao đẹp.\”
\”Trong mắt em có đồ gì anh mặc mà không đẹp không?\” Lương Tiêu hỏi.
\”Ai ui,\” Lộ Trạch cười vỗ vai anh, \”Filter của người chỉ nghĩ về người yêu như chúng ta chính là dày như vậy đấy, bạn trai mặc bao tải cũng đẹp.\”
Lương Tiêu quay đầu đi, hơi thở của Lộ Trạch ở ngay sườn mặt anh. Anh vô cùng nghiêm túc hỏi cậu: \”Cục cưng, sau này em có định làm giáo viên không?\”
Lộ Trạch sửng sốt vài giây, \”Sao tự nhiên lại hỏi vậy? Anh làm em quay cuồng rồi đó, anh muốn em làm giáo viên hả?\”
Lương Tiêu nở nụ cười, \”Không phải, chỉ là cảm thấy em khá hợp làm giáo viên thôi.\”
\”Em? Thích hợp làm giáo viên á?\” Lộ Trạch khiếp sợ chỉ chỉ chính mình, trên mặt như viết \”Anh đùa gì vậy\”.
Lương Tiêu gật gật đầu, cầm tay cậu nhéo nhéo, \”Mỗi ngày em đều khen anh tám trăm lần, anh làm gì em cũng có thể khen, giống như giáo viên mầm non vậy. Hôm nay quần áo của bạn nhỏ Lương Tiêu thật là đẹp, hôm nay bạn nhỏ Lương Tiêu rửa tay sạch quá, hôm nay bạn nhỏ Lương Tiêu ăn cơm ngoan ghê.\”
Lương Tiêu cố ý nhỏ giọng để giả giọng mấy giáo viên mầm non, Lộ Trạch cười đến nỗi phải dựa vào người anh, không còn sức để đi nữa.
Sau một lúc lâu Lộ Trạch mới xoa xoa mặt để tỉnh táo lại: \”Có cần khoa trương vậy không? Anh ưu tú như vậy mà không để người ta khen anh à.\”
Lương Tiêu thở dài, \”Em khen nhiều làm anh chột dạ đấy.\”
Lộ Trạch dùng cánh tay ôm lấy cổ Lương Tiêu, dùng sức lay lay người anh, \”Chột dạ cái gì! Không được chột dạ! Bạn trai em là tốt nhất thế giới, anh phải ưỡn ngực tự hào chứ!\”
Thấy Lương Tiêu không lên tiếng, Lộ Trạch nheo mắt lại, \”Như thế nào? Chẳng lẽ trong mắt anh em không phải là người tốt nhất thế giới sao?\”
\”Phải,\” Lương Tiêu nở nụ cười, \”Là người tốt nhất thế giới.\”
\”Vậy không phải là được rồi sao.\” Lộ Trạch ghé vào lỗ tai anh rồi búng tay một cái, \”Em nói với anh nha anh Tiêu, trước khi gặp mẹ em ba em còn chưa từng vào bếp, đâu là muối đâu là đường ông ấy cũng không biết nhưng sau đó lại vì mẹ em mà bắt đầu học. Lúc bắt đầu thì rất khó ăn, nhưng sau đó được mẹ em cổ vũ, mỗi lần ông ấy nấu mẹ em đều ăn hết. Hiện tại anh xem xem, tay nghề của ba em phải gọi là đỉnh của chóp, mấy món cơ bản em nấu đều do ông ấy dạy đó.\”
Lộ Trạch quay đầu nhìn về phía Lương Tiêu, nhướng mày nói: \”Nào, bạn nhỏ Lương Tiêu tổng kết lại một chút đi, đây là đạo lý gì nào.\”