[Hoàn][Đm] Say Đắm – Chương 51: Chỉ với em thôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn][Đm] Say Đắm - Chương 51: Chỉ với em thôi

Cuối cùng khi hai người tách nhau ra đã nằm hẳn trên sô pha, hơn nữa tư thế cũng khá kỳ lạ. Lương Tiêu nghiêng người ngồi, mông ngồi lún xuống sô pha, hai chân vẫn còn vắt lên tay ghế, Lộ Trạch quỳ một chân, đùi chống đỡ phía sau lưng Lương Tiêu.

Lương Tiêu ngửa đầu ra sau, cái ót tựa vào người Lộ Trạch, thấp giọng cười nói: \”Hai chúng ta sao lại hôn kiểu gì mà lại thành ra thế này rồi.\”

Lộ Trạch cười một lúc mới nói: \”Không biết…. Chắc hôn nhập tâm quá.\”

Cậu nhấc chân mình khỏi lưng Lương Tiêu, lấy tay nâng gáy của anh, \”Eo anh tốt thật đấy, hôn với tư thế này cả nửa ngày trời, bỏ chân xuống đi.\”

Lương Tiêu một tay chống sô pha, lấy mông làm điểm tựa xoay một vòng rồi thả hai chân xuống.

Anh vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, \”Em ngồi xuống trước đi, anh đi rửa chút hoa quả.\”

Lộ Trạch nghe lời ngồi xuống, nhìn Lương Tiêu mở tủ lạnh, lấy ra hai quả táo đỏ mọng đi rửa sạch.

Cậu lại đứng lên, đi đến phòng bếp dựa vào cửa, nghe tiếng nước chảy, nói chuyện cùng Lương Tiêu, \”Chỉ có táo thôi sao?\”

Lương Tiêu quay đầu lại, \”Không phải em thích ăn táo sao? Vậy em thích ăn gì, anh đi mua.\”

\”Không cần mua, em chỉ hỏi thôi,\” Lộ Trạch nói, \”Không phải anh thích ăn chuối sao, trong nhà không có à? Không cần ăn táo với em đâu.\”

\”Hôm qua vừa mới ăn hết chuối rồi,\” Lương Tiêu rửa xong lấy một con dao ra, cắt quả táo làm đôi, thuận tiện bỏ hạt đi, \”Lúc anh đi siêu thị nghĩ cuối tuần có thể em sẽ tới nên mới mua một ít táo, còn có cả sữa chua nữa, muốn ăn cùng không?\”

\”Cứ ăn như vậy đi,\” Lộ Trạch nhận lấy nửa quả táo, \”Nửa kia anh đừng cắt, sợ lát không ăn hết, chúng ta ăn một nửa trước đi.\”

Cậu cắn một miếng táo, Lương Tiêu nhìn cậu cười cười, Lộ Trạch cũng cười, hỏi anh, \”Cười cái gì?\”

\”Âm thanh em cắn táo rất hay.\” Lương Tiêu nói vô cùng nghiêm túc, không giống như đang đùa.

Lộ Trạch sửng sốt một chút, sau đó bắt đầu cười, nhưng vừa mới cười chưa được hai tiếng, Lương Tiêu đã bước tới nắm lấy quai hàm của cậu.

Lộ Trạch trừng mắt nhìn anh, miếng táo vẫn còn trong miệng, nhồm nhoàm nói: \”Anh làm gì….\”

Lương Tiêu hơi hơi cau mày, biểu tình có chút nghiêm túc, \”Đang ăn đó, không cho cười.\”

Lộ Trạch cố nhịn cười, \”Được được được, em không cười, anh buông tay trước đã….\”

Lương Tiêu chậm rãi buông tay ra, Lộ Trạch vội vàng nuốt miếng táo kia xuống rồi lau miệng, \”Nước miếng cũng chảy ra rồi nè… Anh có thể chú ý một chút đến hình tượng của bạn trai anh không?\”

Lúc này Lương Tiêu mới nở nụ cười, \”Sao anh lại chọc đến điểm cười của em nữa vậy.\”

Lộ Trạch lập tức lại cười, \”Lúc nãy anh nói gì đó, nói âm thanh ăn táo của em nghe hay à?\”

Lương Tiêu \”Ừm\” một tiếng.

\”Nào nào nào, \” Lộ Trạch cắn một miếng táo rồi đưa đến bên miệng Lương Tiêu, \”Anh cắn một miếng đi để em nghe xem thế nào, âm thanh ăn táo mà còn có thể khác nhau á, lần đầu tiên em nghe luôn đó.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.