[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) – Chương 32. Thích bị đ* khi đứng có phải không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) - Chương 32. Thích bị đ* khi đứng có phải không?

Array
(
[text] =>

Diệp Chân không kìm nén được mà dang rộng hai chân, quỳ gối trên mặt bếp, để mặc cho những ngón tay của Tần Duẫn Đông tùy ý ra vào trong hoa huyệt nhỏ nhắn của mình. Lưng cô dựa sát vào tường đá lạnh lẽo, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đầy hưởng lạc.

“Vẫn chưa đút no được cái miệng nhỏ này của em sao?”

Ngón tay của hắn hời hợt đâm vào lối đi chật hẹp, thỉnh thoảng lại thọc mạnh một cái đầy tinh quái. Rất nhanh sau đó, sự trêu chọc ấy đã khiến đóa hoa của người phụ nữ mở rộng, dâm thủy tiết ra ướt đẫm. Sắc mặt Diệp Chân ửng hồng, đôi mắt mơ màng, mê ly như người say rượu. Tần Duẫn Đông một tay siết chặt eo cô, tay kia nhấc bổng một chân Diệp Chân lên treo trên cánh tay mình, từ từ kéo mở nơi tư mật của cô ra trước mắt.

“Có muốn không? Hả?”

Đầu c*c nóng rực của người đàn ông bắt đầu chạm khẽ vào miệng huyệt mềm mại, dâm dịch ấm ướt lập tức dính đầy lên quy đầu. Đóa hoa nhỏ khao khát không ngừng co thắt, mấp máy như muốn nuốt chửng lấy con c*c khổng lồ kia.

“Của anh… cứng quá…”

Diệp Chân nắm chặt lấy cánh tay săn chắc của hắn, vô thức bắt chước nhịp điệu khi họ lam*tinh. Cô bắt đầu chủ động nhún người, từng chút một đâm vào con c*c của người đàn ông. Cách này giúp cô dễ dàng tìm thấy những điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể mình. Mái tóc dài của cô vung vẩy theo từng nhịp chuyển động đầy dục vọng.

Thái dương Tần Duẫn Đông đập thình thịch liên hồi. Hắn nhìn người phụ nữ đang buông thả trước mặt, dùng đôi chân thon dài kẹp chặt lấy eo mình, dùng lỗ huyệt không ngừng ma sát, nghiền nát con c*c của hắn để tự tìm kiếm sự thỏa mãn.

“Lại bắt đầu phát dâm rồi sao?”

Sức lực Tần Duẫn Đông xoa nắn bầu ngực lớn của cô càng lúc càng mạnh bạo. Hắn thỏa mãn nhìn những dấu tay đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần, nhìn người phụ nữ đang chủ động “tự phục vụ” trên người mình. Dâm dịch của Diệp Chân chảy xuống không ngừng, khiến con c*c của hắn hoàn toàn ướt sũng. Trên sàn nhà giờ đây đã không còn phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là mật ngọt tình ái của người phụ nữ nữa.

Chẳng bao lâu sau, Diệp Chân đạt đến cao trào. Động tác của cô chậm lại, lối đi hẹp một lần nữa phun ra vài luồng nước ấm nóng, dường như muốn gột rửa con c*c của người đàn ông thêm một lần nữa.

“Ách, ân…”

Diệp Chân vô lực bám vào vai hắn. Ngay lập tức, cô lại bị hắn đâm sâu vào tận đáy. Cô dùng chân cọ xát vào tấm lưng trần của hắn, học theo dáng vẻ lưu manh của hắn mà trêu đùa vùng mông và cúc huyệt của người đàn ông. Cơ bắp Tần Duẫn Đông săn chắc, đẹp đẽ như một tác phẩm điêu khắc. Diệp Chân dường như đã vô tình chạm vào điểm nhạy cảm của hắn, cô nghe thấy hắn rên rỉ một tiếng trầm đục. Đầu khấc lập tức cọ xát mãnh liệt vào vách huyệt rồi tàn nhẫn đâm xuyên qua hoa tâm.

“Ân… A, không chịu nổi nữa, a a…”

“Dám chơi đùa với đàn ông sao?” Tần Duẫn Đông giáng một cái tát vào mông cô, tiếng “chát” vang lên đầy kích thích. Cú đánh khiến Diệp Chân kêu lên nũng nịu, âm đạo theo đó mà co thắt chặt hơn.

Bất thình lình, Tần Duẫn Đông bế thốc Diệp Chân rời khỏi mặt bếp. Cô sợ hãi bám chặt lấy hắn như một con bạch tuộc, đôi chân quắp chặt lấy hông hắn. Lỗ huyệt bị kích thích bởi tư thế treo lơ lửng, càng thêm cắn chặt lấy con c*c không buông.

“Ân…” Trán người đàn ông lấm tấm mồ hôi. Cái miệng nhỏ phía trên của cô đang cắn chặt vào ngực hắn, còn “cái miệng” nhỏ phía dưới thì đang nghiền nát con c*c của hắn.

“Tôi đưa em lên lầu nhé?” Ngón cái của hắn luồn vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô, kéo ra vuốt ve đầy ám muội. Nhìn vẻ mặt thất thần vì sung sướng của cô, hắn sải bước bắt đầu đi lại.

“Nhanh một chút, đi lên phòng đi…” Diệp Chân bị sự cọ xát khi hắn di chuyển làm cho cơ thể căng cứng. Nhưng Tần Duẫn Đông dường như cố ý đi rất chậm, mỗi bước chân của hắn đều khiến con c*c chà xát dữ dội vào hoa huyệt của cô. Mỗi bước đi đối với Diệp Chân đều là một sự kích thích đầy hành hạ, dâm thủy nhỏ giọt dọc theo lối đi, cảnh tượng dam*dang đến cực điểm.

“Ân…”

Cô kẹp chặt đến mức Tần Duẫn Đông suýt chút nữa không nhấc nổi chân. Vừa ra khỏi bếp, hắn liền đè nghiến cô vào cánh cửa. Hắn nắm lấy bộ ngực đang rung động kịch liệt của cô, bắt đầu những cú va chạm mãnh liệt. Những cú thúc của hắn khiến Diệp Chân không ngừng thét lên thất thanh. Hắn ưỡn hông, nghiền nát mọi thớ thịt trong âm đạo dam*dang của cô. Hắn đâm mạnh đến mức đôi môi đỏ mọng của cô phải hé ra, nước bọt chảy ròng xuống cằm.

Hai chân Diệp Chân mất kiểm soát, đá loạn xạ vào không trung. Phần eo tê dại, co rút liên hồi.

“Đồ dam*dang, cố tình lộ ra cái l*n nhỏ chảy nước trước mặt đàn ông, em thích bị đ.u kiểu đứng thế này lắm đúng không? Tôi thấy em chỉ ước gì có người bẻ lỗ huyệt ra, cầu xin đàn ông đ.u chết em thôi. Cứ để tôi bắn tinh*dich đầy tử cung của em, sinh con cho tôi, để chồng em phải đội thêm một cái mũ xanh thật lớn nhé?”

“Ách ân ân…” Diệp Chân bị đâm mạnh đến mức không thốt nên lời, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng. Nghe những lời nhục dục ấy, cô vừa thấy xấu hổ tận cùng, lại vừa thấy kích thích đến run người.

“Chồng em có biết tôi đã đâm vào tử cung của em, để tinh*dich của tôi lấp đầy l*n nhỏ của em không? Hắn có biết em đã ngoai*tinh với tôi, lam*tinh với tôi ngay trong căn nhà của hắn không?”

“Không… Anh ấy không biết…” Diệp Chân co rúm trong lòng hắn, đôi mắt ướt át cầu xin: “Lên lầu đi, làm ơn…”

Bốp! Một cái tát nặng nề nữa giáng xuống chiếc mông cong vut. Hắn cười gằn: “Tiểu dâm phụ, em đã không chịu nổi rồi sao? Em có biết trên người mình toát ra mùi hương dam*dang lắm không? Lại còn cặp vu lớn thế này, có phải em muốn kẹp chết đàn ông trong l*n mình luôn không?”
“Đừng nói những lời như vậy nữa mà…”

“Không thích sao?” Tần Duẫn Đông chống trán vào trán cô, mồ hôi nóng hổi chảy dài: “Bé ngoan, chẳng lẽ em không thấy kích thích sao?”

Kích thích thì có thật, nhưng cô cảm thấy quá đỗi ngượng ngùng trước sự chiếm hữu điên cuồng này.

Người đàn ông bế cô bước lên cầu thang. Mỗi bước chân đi lên, sự ma sát giữa con c*c và hoa huyệt lại càng thêm kịch liệt. Mỗi lần hắn bước một bậc, con c*c lại thẳng tắp đâm vào tận cổ tử cung. Tiếng thét của Diệp Chân càng cao, lỗ huyệt kẹp càng chặt khiến thái dương Tần Duẫn Đông giật mạnh.

Khi lên đến cầu thang, hắn liên tục dùng lực hướng lên trên, vặn vẹo eo mông để tạo ra những cú đâm hiểm hóc nhất. Cơ đùi hắn căng cứng, đẩy con c*c vào sâu, thật sâu bên trong. Toàn bộ cơ bắp trên người hắn đều run rẩy theo từng nhịp thọc rút hung hăng.

Nhịp điệu điên cuồng ấy khiến Diệp Chân bắt đầu trợn trắng mắt vì sung sướng. Dưới tác dụng của trọng lực, cơ thể cô càng bị đâm sâu hơn. Hai bầu ngực lớn lắc lư dữ dội trước ngực, rồi bị ép chặt vào l*ng ngực rắn chắc của người đàn ông.

“Mạnh quá… ân…”

Cách đâm dày đặc và dồn dập của hắn khiến Diệp Chân hoàn toàn mê muội, cô vô thức vươn lưỡi ra ngoài. Tần Duẫn Đông cúi xuống, lưỡi hắn quấn quýt lấy lưỡi cô, dòng nước bọt ám muội trao đổi giữa hai người khi họ không ngừng vuốt ve nhau.

“Ách…”

Đúng lúc cuộc hoan ái đang hăng say nhất, tiếng chuông điện thoại trên bàn trà bỗng reo vang liên hồi. Diệp Chân nũng nịu, thở dốc nhìn qua. Đó là điện thoại của cô. Sau khi hồi chuông đầu kết thúc mà không có người bắt máy, nó lại tiếp tục reo lên lần thứ hai. Diệp Chân linh cảm đó chính là chồng mình.

“Em… nghe điện thoại đã…”

Nghĩ đến việc Chương Cao Thành sẽ lại chì chiết chuyện điện thoại, Diệp Chân thấy tê cả da đầu. Nhưng Tần Duẫn Đông hoàn toàn phớt lờ. Tốc độ đâm rút của hắn nhanh đến mức đáng sợ. Cuối cùng, hắn đè cô vào cánh cửa phòng ngủ trên lầu, ưỡn hông kích thích điên cuồng.

“Tần Duẫn Đông! Ách… Đừng đâm nữa, anh ấy đang gọi… Đợi một lát được không…” Diệp Chân bị hắn đ.u đến mức gương mặt biến dạng vì dục vọng, cô liên tục đạt cao trào thêm mấy lần nữa.

“Ách…!”

Sau đợt cao trào phun trào mật ngọt cuối cùng, Tần Duẫn Đông mới chịu buông tha. Hắn bế cơ thể trần trụi của cô đến chỗ để điện thoại. Diệp Chân nhìn thấy ba cuộc gọi nhỡ, cô vội vàng trượt màn hình nghe máy của Chương Cao Thành.

“Vợ ơi, em đang ở đâu vậy?” Giọng Chương Cao Thành đầy lo lắng và hối hận truyền đến: “Anh biết chuyện sáng nay là anh sai rồi. Anh không nên nghĩ về em như thế, càng không nên nói những lời khó nghe. Em về nhà được không? Em đang ở đâu, để anh đến đón.”

“Cao Thành…” Diệp Chân nghẹn lời, im lặng mất vài giây. Cô biết mình nên đề cập chuyện ly hôn ngay bây giờ: “Buổi chiều em sẽ về. Em có chuyện này muốn nói với anh.”

“Được, chuyện gì anh cũng sẽ đồng ý với em hết.” Chương Cao Thành dịu giọng cầu khẩn: “Anh biết anh sai rồi. Chỉ vì anh quá yêu em, quá sợ mất em thôi. Tiểu Chân, tha thứ cho anh được không?”

[text_hash] => 3b4ea537
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.