[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) – Chương 24. Bị hắn rót đầy tinh*dich – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) - Chương 24. Bị hắn rót đầy tinh*dich

Array
(
[text] =>

“Nhìn cho thật kỹ xem tôi đ.u em như thế nào.”

Người đàn ông gằn giọng, vòng eo chuyển động mạnh mẽ như tiếng đóng cọc vào thớ gỗ, tàn nhẫn đâm xuyên qua cửa mật nhỏ hẹp phía dưới. Nơi tư mật bị lấp đầy khít khao, phát ra những âm thanh vừa dầy vừa đục, dâm dật đến mức khiến người ta đỏ mặt tía tai.

“A… Ư ư, ân…”

Đôi gò bồng đảo trắng ngần của Diệp Chân nảy lên bần bật theo từng nhịp thúc. Cô nắm chặt lấy cổ tay người đàn ông, cơ thể vặn vẹo đầy phóng túng. Những tiếng rên rỉ quyến rũ không ngừng vang lên, lấp đầy không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Con c*c khổng lồ, thô dài với sắc đỏ sậm tàn bạo cày xới bên trong cơ thể người phụ nữ. Sự ma sát mãnh liệt khiến dâm dịch bắn tung tóe, khoái cảm và sự kích thích cứ thế leo thang không có điểm dừng. Diệp Chân hoàn toàn bị những cú va chạm sống sượng ấy làm cho thần hồn điên đảo. Cô cảm nhận rõ rệt nơi ngứa ngáy nhất đang bị con c*c của hắn chơi đùa đến cực hạn, mỗi lần đâm xuống đều chạm đúng điểm G, khiến cô tê dại.

Tiếng xác thịt va chạm “bạch bạch” vang lên liên hồi. Tần Duẫn Đông dùng lực tàn nhẫn đè lên bờ mông trắng nõn, đâm mạnh từ phía bên cạnh. Cánh mông mật đào bị hắn đánh cho đỏ ửng, run rẩy đón nhận những cú thúc vừa sâu vừa mạnh.

“Tôi đâm em có sướng không?”

Hắn một tay kéo lấy chân cô, động tác đâm rút càng thêm phần bạo liệt. Tần suất hắn tấn công hoa huyệt nhanh đến mức kinh ngạc, khiến Diệp Chân chỉ biết thở dốc trong vô vọng.

“A… Mạnh quá… Anh mạnh quá đi mà… Thật sự lợi hại, của anh lớn quá…”

Đôi mắt người phụ nữ mờ mịt hơi sương, cô nghiêng đầu, thè lưỡi quấn quýt lấy môi lưỡi người đàn ông một cách không kiêng nể. Cả hai quện vào nhau trong một nụ hôn dâm dục, nước bọt chảy tràn, phát ra những tiếng mút mát ái muội.

“Sướng quá… Anh đ.u em sướng quá… Ư ư…”

“Đồ dam*dang nhỏ, lát nữa còn sướng hơn.”

Lưỡi hai người tách rời sau một hồi dây dưa. Diệp Chân bị nụ hôn cuồng nhiệt làm cho tim đập nhanh liên hồi, hơi thở đứt quãng.

“Đồ dam*dang, cái l*n này nhỏ thật đấy.” Người đàn ông hừ lạnh một tiếng nặng nề, bàn tay không quên nhào nặn bầu ngực trĩu nặng của cô: “Đ.u lâu như vậy rồi mà bên trong vẫn chặt như thế này.”

“Ư ư, ân a, a a…”

Toàn thân Diệp Chân như có luồng điện chạy qua, không ngừng run rẩy. Cô cảm nhận được con c*c trong cơ thể đang sưng to thêm một vòng, chiếc mông mạnh mẽ của hắn lại bắt đầu điên cuồng oanh tạc hoa huyệt. Hắn đâm mạnh đến mức khiến trời đất trong mắt cô như tối sầm lại, Diệp Chân có ảo giác mình sắp bị những cú thúc ấy hất văng đi mất.

“A a a a…!”

“Muốn bắn rồi…”

Toàn thân Tần Duẫn Đông nóng như lửa đốt, mồ hôi chảy ròng ròng trên những khối cơ bắp cuồn cuộn. Hắn không ngừng gầm gừ trong cổ họng, nhìn người phụ nữ trong lòng đang đẫm mồ hôi thơm và rên rỉ dam*dang. Đầu khổng lồ chôn sâu trong cơ thể cô bị sự khít khao kẹp đến tê dại.

“Sắp đến rồi…”

“A a a a…!”

Diệp Chân vô lực ngửa cổ ra sau. Cô cảm nhận được dòng tinh*dich đặc quánh, nóng hổi của người đàn ông liên tục rót vào sâu bên trong. Từng luồng tinh binh tràn đầy sức bật bắn thẳng vào hoa tâm và tử cung, cảm giác nóng rát khiến cô run lên bần bật vì sung sướng.

Người đàn ông phát ra một tiếng gào thét thỏa mãn. Nhìn người phụ nữ đang ngửa cổ tiếp nhận tinh túy của mình, hắn thấy cô quyến rũ đến không thốt nên lời. Cô đã để cho một người đàn ông không phải chồng mình bắn đầy tinh*dich vào nơi sâu nhất.

“Anh tuyệt quá đi thôi…”

Cơ thể Diệp Chân ướt đẫm mồ hôi, mềm nhũn như không xương nằm rạp trong lòng hắn. Tử cung cô bị tinh*dich đặc của hắn ngâm nóng, chất lỏng hỗn hợp chảy tràn khiến vùng mông ướt sũng. Tần Duẫn Đông không vội rút ra, hắn gác hai chân cô lên đùi mình, giữ nguyên tư thế kết hợp ấy.

Hắn nằm vật ra sofa, cánh tay khỏe mạnh gác lên mắt, l*ng ngực trần phập phồng lên xuống để bình ổn nhịp thở. Yết hầu hắn cuộn lên liên tục. Chiếc mông của Diệp Chân vẫn được nâng cao, dòng tinh túy trắng đục được đôi cánh môi mật đào của cô siết chặt, không để chảy ra ngoài dù chỉ một giọt.

Diệp Chân nằm nghỉ hồi lâu mới dần tìm lại được hơi thở. Cô nhận ra mình vẫn không thể cưỡng lại được sự cám dỗ của dục vọng. Miệng thì nói muốn cắt đứt, nhưng cuối cùng vẫn khuất phục hoàn toàn trước sự cuồng nhiệt của người đàn ông này. Nghĩ đến cảnh mình chìm đắm trong nhục dục cùng hắn, Diệp Chân cảm thấy bản thân thật dam*dang và tồi tệ khi ngoai*tinh ngay trong chính ngôi nhà mình.

Bên trong cô vẫn tràn đầy dấu vết của Tần Duẫn Đông, bị con c*c lớn của hắn chắn lại nên không thể trôi ra. Cảm giác thỏa mãn, vừa chua xót vừa mềm lòng khiến cơ thể cô khẽ run rẩy.

Diệp Chân liếc nhìn người đàn ông nằm cạnh, mái tóc đen thẳng rũ xuống che bớt một bên má, viền mắt cô dần đỏ lên.

“Anh làm như vậy, sau này chúng ta phải làm thế nào đây?”

Bàn tay người đàn ông đưa lên vén lọn tóc ra sau tai cô. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy vẫn là những cảm xúc khó đoán, nhưng đã thấp thoáng thêm một chút dịu dàng.

“Chân Chân, đó là chuyện của tôi. Em chỉ cần làm người phụ nữ của tôi là đủ.”

Tần Duẫn Đông ấn đầu cô áp vào l*ng ngực trần của mình. Môi mỏng của hắn trân trọng hôn lên vầng trán và mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô, như thể cô là báu vật vô giá. Dần dần, hắn nhắm mắt lại, sống mũi cao thẳng cọ xát sau tai cô, thì thầm những lời an ủi. Sự dịu dàng sau cuộc lam*tinh này hoàn toàn trái ngược với vẻ hung bạo của hắn trước đó.

“Chân Chân…” Hắn gọi tên cô trong cơn mê ngủ.

Diệp Chân khẽ run. Chưa từng có ai gọi cô thân mật như thế, nhưng trong trí nhớ xa xăm dường như có một ấn tượng rất mơ hồ, hình như từng có ai đó, ngoài cha mẹ, đã gọi cô bằng cái tên này. Nhưng ký ức đó quá nhạt nhòa, cô nghĩ mãi không ra nên đành bỏ cuộc.

Hai người trần trụi ôm nhau trên sofa, một thân đầy mồ hôi nóng. Với một người có địa vị cao như Tần Duẫn Đông, lẽ ra hắn phải có thói quen sạch sẽ, nhưng lúc này hắn lại bằng lòng nằm đó ôm cô. Khác hẳn với Chương Cao Thành, người luôn đi tắm ngay lập tức sau khi xong việc mà chẳng màng đến việc cô đã thỏa mãn hay chưa.

Tần Duẫn Đông… Người đàn ông này đã dùng sự cường hãn xông vào thế giới của cô, ép cô chấp nhận tất cả, nhưng cũng trao cho cô sự dịu dàng và trân trọng mà cô chưa từng thấy.

Diệp Chân tựa vào ngực hắn, đầu óc rối bời. Đột nhiên, lòng bàn tay cô chạm phải những vết sẹo sần sùi trên ngực hắn khiến cô rùng mình.

“Đây là…?”

Diệp Chân kinh ngạc ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen đang mở ra của hắn. Cô định rút tay lại nhưng bị hắn ấn chặt xuống.

“Đừng rút tay.” Tần Duẫn Đông cảm thấy dễ chịu khi tay cô đặt trên ngực mình, nơi trái tim hắn đang đập từng nhịp mạnh mẽ.

“Tại sao…” Diệp Chân xót xa nhìn làn da vốn trơn láng giờ chằng chịt những vết sẹo đáng sợ, đặc biệt là vết sẹo ngay trên tim trông vô cùng ghê người. Cô không nhịn được mà nhẹ nhàng vuốt ve nó.

“Có thấy đáng sợ không?” Tần Duẫn Đông ôm chặt eo cô, để mặc cô chạm vào vết thương lòng mình.

Diệp Chân lắc đầu, ngước nhìn đôi mắt chứa đầy tâm sự của hắn.

“Anh có thể nói cho em biết, tại sao lại có nhiều vết thương như vậy không? Bị thương từ lúc nào thế?”

Giọng cô run run vì lo lắng. Một người quyền cao chức trọng như hắn, sao lại mang trên mình những vết sẹo chí mạng như vậy?

Tần Duẫn Đông nhìn vào đôi mắt tròn xoe của cô, cảm giác như trái tim được bao bọc bởi một thứ gì đó vô cùng mềm mại.

“Những vết thương này là từ 5 năm trước.”

Hắn nắm lấy tay cô, ấn mạnh vào vết sẹo dữ tợn ngay trên tim, nơi nhịp đập đang tràn đầy sức sống: “Nhát dao này của 5 năm trước, suýt chút nữa đã lấy mạng tôi.”

[text_hash] => e7012a05
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.