Array
(
[text] =>
Ngày hôm sau, tại cuộc họp cán bộ công nhân viên chức, Diệp Chân xuất hiện rạng rỡ bên cạnh chồng mình. Hai người tay khoác tay, vai kề vai sải bước đi vào hội trường, hệt như một cặp vợ chồng kiểu mẫu khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ.
Tần Duẫn Đông lúc này đang đứng trò chuyện cùng chủ nhiệm giáo dục, tay lơ đãng cầm một ly rượu vang. Khi ánh mắt sắc lạnh của hắn liếc thấy đôi vợ chồng đang tiến đến, đồng tử hắn bỗng chốc tối sầm lại, sâu hoắm như vực thẳm.
Trần Mai đang mải mê trò chuyện với một đồng nghiệp vừa mới sinh con. Khi nghe thấy những lời tán dương về sự ân ái mặn nồng của vợ chồng cô giáo Diệp và thầy giáo Chương, động tác cầm ly của cô khựng lại. Ngước mắt lên, cô bắt gặp gương mặt u ám đến đáng sợ của Thị trưởng Tần. Tim Trần Mai đập thình thịch, thầm đổ mồ hôi hột thay cho cô bạn thân.
(Đọc truyện tại Wattpad và Joyme Chinchin97)
Diệp Chân của cô đúng là… dũng khí đáng khen, hay nói đúng hơn là đang trêu ngươi tử thần!
“Ối chà, cô giáo Diệp và thầy giáo Chương đến rồi đấy à?”
Một vài người đã tiến lên đon đả chào hỏi. Hiệu trưởng Cao nhận ra bầu không khí quanh Tần Duẫn Đông có vẻ khó đoán, nhưng vị Thị trưởng vẫn không hề lộ ra điểm bất thường nào. Hắn khép hờ đôi mắt, che giấu sự tăm tối vô tận bên trong. Khóe miệng hắn nhếch lên một độ cong hiểm độc, mang theo vẻ đe dọa đầy chết chóc.
“Thầy giáo Lưu, Thị trưởng Tần.”
Diệp Chân chào hỏi họ một cách lịch sự, phong thái đúng mực và tuyệt nhiên không nhìn Tần Duẫn Đông thêm một lần nào nữa. Cô xoay người bắt chuyện với những đồng nghiệp khác như thể hắn chỉ là một người xa lạ.
“Thị trưởng Tần.”
Chương Cao Thành cũng tiến lên chào hỏi. Người đàn ông quyền lực kia cuối cùng cũng ngước mắt, nhưng ánh nhìn của hắn từ đầu đến cuối chỉ găm chặt vào một mình Diệp Chân. Hắn thong thả đặt ly rượu xuống bàn.
“Cô giáo Diệp.” Giọng nói của hắn trầm thấp, vang lên đầy từ tính cùng một nụ cười nhàn nhạt nơi đầu môi. Bóng dáng cao lớn của hắn gần như bao trùm, che khuất cả ánh sáng phía trên người phụ nữ: “Hôm nay cô mặc bộ này xinh đẹp lắm. Chả trách Hiệu trưởng Cao lại nói đùa rằng trước khi kết hôn, cô giáo Diệp có vô số kẻ theo đuổi.”
Những lời này lọt vào tai Diệp Chân chẳng khác nào một gáo nước lạnh nồng nặc mùi ghen tuông. Nhưng với những người xung quanh, họ lại cảm thấy có chút kỳ quái, bắt đầu liếc nhìn nhau thầm suy đoán ý tứ sâu xa của vị Thị trưởng.
Chương Cao Thành bị Tần Duẫn Đông phớt lờ hoàn toàn. Không khí bỗng chốc trở nên vi diệu và căng thẳng. Đặc biệt là khi Chương Cao Thành chủ động đưa tay muốn bắt tay với Thị trưởng, nhưng Tần Duẫn Đông lại chẳng hề để ý, ngược lại hắn lại đưa bàn tay to lớn của mình về phía Diệp Chân.
“Cô giáo Diệp.”
Sắc mặt Chương Cao Thành trở nên cực kỳ khó coi. Trần Mai đứng gần đó phải vội vàng nốc một ngụm rượu để trấn an tinh thần. Chẳng lẽ đây chính là trận chiến “tu la tràng” trong truyền thuyết sao? Kích thích thật đấy, cô chưa từng thấy gã “tiểu tam” nào lại kiêu ngạo và ngang ngược đến mức này.
“Cảm ơn Thị trưởng Tần.”
Diệp Chân cúi đầu, câu trả lời đúng mực không kẽ hở. Cô không đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang chờ đợi kia mà chỉ đáp lại bằng một nụ cười xã giao lịch thiệp. Tần Duẫn Đông dường như cũng chẳng bận tâm, hắn thu tay lại, tùy ý đút vào túi quần tây, duy trì hoàn hảo hình ảnh một quý ông nhã nhặn.
“Tiểu Chân này, tớ vừa thấy ân sư ở ngoài kia. Cậu đi cùng tớ ra chào hỏi một tiếng nhé?”
Trần Mai nhanh trí kéo tay Diệp Chân đi. Khoảnh khắc Diệp Chân lảo đảo bị kéo qua người Tần Duẫn Đông, cánh tay rắn chắc của hắn dường như đã vô tình mà hữu ý sượt mạnh qua bộ ngực mềm mại của cô. Cảm giác bị đè ép khiến ngực cô như nặng thêm, Diệp Chân đỏ bừng mặt vì kinh hãi giữa chốn đông người. Cô bạn thân Tiểu Mai này đúng là “hố” đồng đội mà!
“Vợ à, chúng ta cùng đi chào hỏi thầy nhé.” Chương Cao Thành thầm siết chặt tay, tiến tới ôm lấy vai vợ: “Thị trưởng Tần, chúng tôi xin phép đi trước.”
Tần Duẫn Đông nhìn chằm chằm bóng lưng hai người rời đi, hơi thở u ám và đáng sợ tỏa ra khiến những người xung quanh phải rùng mình.
…
Diệp Chân cứ ngỡ chuyện ban sáng đã trôi qua êm đẹp. Nào ngờ tối muộn, khi chồng cô vẫn chưa về nhà, tiếng chuông cửa bỗng vang lên dồn dập lúc 9 giờ tối. Nhìn qua mắt mèo, cô chết lặng khi thấy người đàn ông cao lớn trong bộ vest sẫm màu đang đứng lù lù ở cửa.
“Anh làm gì ở đây?” Diệp Chân mở cửa, cẩn thận dùng thân mình chắn lối vào, hạ thấp giọng hỏi: “Thị trưởng Tần, muộn thế này anh tìm em có việc gì?”
“Đến để đâm em.”
Gương mặt Tần Duẫn Đông vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trước khi Diệp Chân kịp định thần, cô đã bị hắn mạnh bạo đẩy lùi, đè nghiến lên cánh cửa chống trộm.
Một tiếng “phịch” vang lên khô khốc, đôi môi đỏ mọng của cô bị hắn chiếm trọn. Nụ hôn mang tính tấn công mãnh liệt, lưỡi hắn như một mũi dùi xâm lấn, càn quét khắp khoang miệng cô. Mùi vị đàn ông trưởng thành, mê hoặc bao trùm lấy tâm trí Diệp Chân. Hắn nghiền nát đôi môi cô, liếm mút đầy thô bạo phát ra những tiếng động ái muội, nóng bỏng.
“Ưmm… Không được…”
Dục vọng trong cơ thể Diệp Chân bị nhóm lửa. Mọi thứ dường như mất kiểm soát. Bàn tay to lớn của Tần Duẫn Đông không ngừng nhào nặn bầu ngực căng tròn đang phập phồng, rồi hắn luồn tay xuống sau lưng, thọc vào trong cạp quần để xoa bóp cánh mông trắng nõn của cô một cách dam*dang.
“Ân… A…”
Nghe tiếng rên rỉ phát ra từ đôi môi đỏ, Tần Duẫn Đông vội vàng nâng một chân Diệp Chân đặt lên vai mình, bàn tay hắn gấp gáp lách vào vùng tư mật ướt át. Khi chạm đến nơi mềm mại và nóng hổi bên trong, hơi thở hắn trở nên dồn dập. Ngón giữa ấm áp đâm thẳng vào rãnh dâm, khuấy đảo không ngừng.
“Ân, a…” Diệp Chân ngửa đầu thở dốc.
“Vợ à, em ướt hết rồi. Còn chưa đâm mà đã chảy nhiều nước thế này sao?”
“Ưmm ách…”
Yết hầu Tần Duẫn Đông cuộn lên liên tục. Cảm nhận ngón tay bị nơi chặt chẽ kia mút chặt và xoắn xuýt, mồ hôi mỏng bắt đầu rịn ra trên trán hắn. Hắn thô bạo kéo phăng cà vạt và mở tung cúc cổ áo sơ mi.
“Vợ à, hôm nay em chặt thật đấy.” Giọng hắn khàn đặc, phả vào tai cô đầy quyến rũ.
“Đừng mà…”
Diệp Chân run rẩy khi nghe hắn gọi mình là “vợ”. Cô nhận ra họ đang ở ngay hành lang, nơi bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi qua. Cô hoảng sợ giãy giụa: “Sẽ có người thấy mất…”
“Vợ à, mở cửa ra đi.” Hắn vừa xoa nắn ngực cô qua lớp áo lót, vừa nhận thấy dâm dịch của cô đang tuôn ra xối xả, hắn bật cười trầm đục: “Ngoan nào.”
Mở cửa ra, cô biết mình sẽ bị hắn “thịt” tơi tả. Nhưng chồng cô sắp về rồi, làm sao cô dám?
“Vậy thì tôi sẽ thao em ngay tại cửa này.” Ánh mắt Tần Duẫn Đông tối tăm nhưng nụ cười vẫn mang vẻ cưng chiều đầy nguy hiểm: “Vợ à, em tưởng tôi không dám làm em ở đây sao? Tôi dám đấy. Chỉ cần em không sợ người ta nhìn thấy là được. Còn về camera, tôi đã cho người khóa lại rồi.”
“Tần Duẫn Đông! Anh điên rồi!”
“Ngoan, mở cửa.”
“Anh buông tha cho em đi… Em đã có chồng, em muốn sinh con cho anh ấy… Chúng ta làm thế này là sai trái…”
“Sinh con?” Tần Duẫn Đông đột nhiên cười lạnh, giọng nói nhuốm màu sát khí: “Xem ra em thật sự muốn cắt đứt với tôi. Được thôi. Em quan tâm hắn như vậy, tôi dứt khoát cho người đâm chết Chương Cao Thành luôn. Để xem lúc đó em còn lý do gì để từ chối tôi.”
“Tần Duẫn Đông!”
Diệp Chân rụng rời chân tay. Cô biết hắn không hề nói đùa. Sợ hãi tột độ, cô run rẩy: “Em mở… em mở cửa là được chứ gì.”
Người đàn ông này một khi đã ghen thì điên cuồng đến mức tàn nhẫn.
Cửa vừa mở, hắn liền bế thốc cô lên, đè nghiến vào cánh cửa vừa đóng sầm lại. Hai cơ thể dán chặt, môi lưỡi quấn quýt không rời. Họ vừa hôn vừa lùi lại, cuối cùng ngã nhào xuống chiếc sofa ở phòng khách.
Diệp Chân nằm dưới thân hắn, đôi mắt mờ mịt sương khói nhìn người đàn ông dứt khoát lột sạch quần áo của mình rồi đến lượt cô. Áo sơ mi và áo lót bị vứt sang một bên, để lộ đôi gò bồng đảo trắng ngần, căng mọng. Cô xấu hổ muốn che lại nhưng hạ thân cũng đã bị hắn lột sạch từ lúc nào.
Hai đùi Diệp Chân bị hắn nâng cao, duỗi thẳng ra. Tần Duẫn Đông dùng ngón tay dọc theo rãnh dâm mà nghiền nát hột*le nhạy cảm, tạo ra những vệt nước lấp lánh dâm dật.
“Yêu nữ.”
Hắn đưa con c*c màu đỏ sậm, nóng hổi và khổng lồ đến trước lối vào đang co rút của cô. Hơi nóng tỏa ra khiến Diệp Chân cảm thấy khô khốc và trống rỗng vô cùng. Nhìn thứ to lớn ấy, nước xuân của cô lại trào ra từng đợt.
Ngứa quá… thực sự muốn bị hắn lấp đầy.
Tần Duẫn Đông một tay ấn vai cô, tay kia tách rộng đùi cô hết mức. Hắn đưa con c*c hung hãn đâm vào lỗ huyệt đang mấp máy khát khao, bắt đầu ưỡn eo nghiền nát lối vào non mềm. Con c*c khổng lồ khó khăn tiến vào trong sự bao bọc chặt chẽ và ẩm ướt.
Giọng hắn căng thẳng tột độ: “Vợ à… em chặt đến chết người mất.”
“Ân… của anh… to quá… Ân… A… quá lớn… A a a…!”
Diệp Chân không chịu nổi mà ưỡn người, đôi chân chủ động quắp lấy hông hắn, hoa huyệt kẹp chặt lấy thứ đang cố tình xâm chiếm cơ thể mình.
[text_hash] => b2b35d57
)