[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) – Chương 14. Gian phu tới cửa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) - Chương 14. Gian phu tới cửa

Array
(
[text] =>

Có lẽ chính lòng hư vinh đã âm thầm quấy phá tâm trí Diệp Chân. Trước sự quyến rũ dồn dập và đầy nam tính của Tần Duẫn Đông, sau một thời gian ngắn rụt rè giữ giá, trái tim cô bắt đầu xao động dữ dội. Thậm chí, cô còn chủ động trêu chọc hắn, bởi sâu trong thâm tâm, cô không muốn người đàn ông này rời đi sau những lần chinh phục không thành. Diệp Chân biết rõ, mình đã thực sự không nỡ buông tay.

Hắn mạnh mẽ, tao nhã, mang một vẻ ngoài xuất chúng và phong thái áp đảo, hoàn toàn khác biệt với chồng cô – người luôn hiền lành và nói gì nghe nấy. Sự kiểm soát mãnh liệt của Tần Duẫn Đông đối với dục vọng và khoái cảm, cả về thể xác lẫn tinh thần, khiến cô cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn đến tận cùng.

Cô tự thấy mình thật dam*dang. Đúng như lời Trần Mai từng nói, đứng trước một người đàn ông cực phẩm như vậy, cô hoàn toàn không có khả năng từ chối.

Cuộc sống hôn nhân với Chương Cao Thành quá đỗi bình lặng, tựa như mặt hồ không một gợn sóng. Sự xuất hiện của Tần Duẫn Đông đã kéo cô rơi vào vực sâu của đam mê tội lỗi một lần nữa. Diệp Chân không biết liệu hắn có phải chỉ nhất thời hứng thú với cô hay không, nhưng khi ngọn lửa dục vọng bùng lên mãnh liệt, cô vẫn nhắm mắt đưa chân, lún sâu vào vũng lầy không lối thoát.

Vật cứng nóng dưới bàn chân cô khẽ rung lên. Nơi tư mật của Diệp Chân càng lúc càng ướt át. Thứ đang ngự trị trong đũng quần người đàn ông thật sự rất lớn, vẫn không ngừng phồng lên dữ dội. Khi lòng bàn chân non nớt của cô giẫm lên vật căng cứng ấy, cô cảm thấy linh hồn mình như bị thiêu đốt rồi bay bổng giữa tầng không. Từng cơn ngứa ngáy tê dại ở lòng bàn chân khiến cô không nhịn được mà bắt đầu cử động.

Ưmm. Tuyệt vời quá. Muốn được anh đâm vào quá.

Bàn chân người phụ nữ đặt trên con c*c thô dài, bắt đầu chậm rãi vuốt ve. Tiếng ma sát giữa lòng bàn chân và lớp vải quần tây vang lên sột soạt, nghe chát chúa và kích thích như tiếng giấy nhám chà xát vào nhau. Vì sợ người khác phát hiện, Diệp Chân vẫn giả vờ ăn uống và nâng ly, nhưng vẻ mặt đầy xuân tình và dục vọng của cô càng lúc càng lộ rõ.

“Cô giáo Diệp, tôi cũng kính cô một ly.”

Tần Duẫn Đông vươn tay, nặng nề chạm vào ly rượu của cô. Lực chạm mạnh đến mức rượu suýt chút nữa đã tràn ra ngoài. Gân xanh trên cổ hắn ẩn hiện đầy nam tính. Hắn nhìn chằm chằm người phụ nữ đang lên cơn dam*dang trước mặt.

“Thị trưởng Tần.”

Bề ngoài hai người vẫn tỏ ra bình thường như những người mới quen, nhưng bên dưới mặt bàn, một luồng tình triều đang cuồn cuộn dâng trào. Người đàn ông đặt ly rượu xuống, trên trán hắn đã lấm tấm những giọt mồ hôi nóng hổi. Hắn hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“Cô giáo Diệp, chồng em có biết em dam*dang như vậy ngay trước mặt người đàn ông khác không? Có muốn tôi bây giờ nói cho hắn biết, vợ hắn từ ngực, eo cho đến chân đều đã bị tôi chơi qua, món nào cũng là hàng cực phẩm không? Hay là nói cho hắn biết nơi tư mật của em vừa ướt vừa chặt, đủ để bất cứ người đàn ông nào cũng cam tâm tình nguyện treo cổ ở trong đó? Vợ hắn bây giờ thậm chí còn đang dùng chân cọ xát con c*c của tôi đây này.”

Nghe những lời thô tục bẩn thỉu ấy, nơi đó của Diệp Chân lại càng chảy nước nhiều hơn. Người đàn ông này thật sự xấu xa đến tận xương tủy.

“Ưmm, Thị trưởng, đừng nói cho chồng em… Anh muốn em làm gì em cũng đồng ý, được không?” Giọng Diệp Chân nũng nịu quyến rũ khiến thái dương hắn đập thình thịch liên hồi.

“Không cần sao? Tôi thấy đồ dam*dang nhà em đang thích thú lắm mà.”

“Ưmm, lại ướt nữa rồi…”

Thứ trong đũng quần hắn phồng to, nóng bỏng đến mức cô có thể cảm nhận rõ rệt qua lớp vải. Diệp Chân nuốt nước bọt, không nhịn được mà cong chân lại.

“Nơi đó lại chảy nước à?”

Giọng Tần Duẫn Đông mang theo sự tàn nhẫn đầy từ tính. Thần thái của hắn trên bàn tiệc rất đàng hoàng, lịch lãm, nhưng lời nói ra lại toàn là những điều dơ bẩn. Trái tim dam*dang của Diệp Chân hoàn toàn mềm nhũn dưới sự công kích ấy.

“Ân ân….”

Đồ dam*dang chết tiệt. Cái lồn nhiều nước thế này đ.u vào chắc chắn là sướng phát điên. Mỗi lần ngón tay thâm nhập vào nơi non mềm ấy, Tần Duẫn Đông lại thấy mình không nỡ rút ra, thậm chí liên tiếp mất đi sự điềm tĩnh vốn có. Người phụ nữ này có khả năng khiến một kẻ luôn bình ổn như hắn phải phát cuồng.

Bàn tay to lớn của hắn nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, kéo mắt cá chân cô bắt đầu cào cọ liên tục lên con c*c đang cương cứng. Diệp Chân suýt chút nữa đã kêu lên kinh hãi. Vừa hay lúc đó có người đang cung kính bắt chuyện với hắn: “Thị trưởng Tần, từ lâu tôi đã muốn mời ngài một bữa cơm, không biết khi nào ngài rảnh?”

Tần Duẫn Đông liếc nhìn người vừa nói, một kẻ hắn hoàn toàn không có ấn tượng. Vẻ mặt không được thỏa mãn dục vọng của hắn lúc này trông cực kỳ đáng sợ. Người kia ngớ người ra, hoàn toàn không biết mình đã sai ở đâu mà khiến sắc mặt Thị trưởng lại khó coi đến thế.

“Thị trưởng Tần, ngài mệt rồi sao?” Hiệu trưởng Cao nhìn vẻ mặt hồng hào lạ thường của Diệp Chân, dường như cuối cùng lão cũng hiểu ra điều gì đó.

Hừ, đồ dam*dang này chẳng phải vừa mới bị Thị trưởng bí mật “làm” ngay dưới gầm bàn sao? Không ngờ Diệp Chân lại biết điều như thế. Nhìn vẻ ngoài đoan trang, rụt rè kia cứ tưởng phải tốn nhiều công sức, hóa ra chẳng cần lão phải ra tay thêm nữa. Hiệu trưởng Cao liếc nhìn hai người một cách đầy mờ ám. Xem ra đây cũng là phúc phần của cô ta.

“Vâng, tôi xin phép về trước.”

Tần Duẫn Đông cuối cùng cũng đứng dậy. Hắn xòe chiếc áo khoác vest cầm trên tay, vừa vặn che đi hạ thân đang dựng đứng dữ dội của mình. Có kẻ định ân cần giúp hắn cầm áo nhưng bị hắn trừng mắt tàn nhẫn khiến người đó xanh mặt lùi lại.

Tại hiện trường, chỉ có Hiệu trưởng Cao và Trần Mai là lờ mờ đoán được tình hình. Hiệu trưởng Cao lập tức tiễn Tần Duẫn Đông ra cửa, cũng không gọi Diệp Chân đi theo vì sợ Chương Cao Thành nghi ngờ.

“Tiểu Chân, chúng ta về thôi.”

Tối nay sắc mặt Chương Cao Thành có chút lạ, anh có vẻ lo lắng điều gì đó từ khi bữa tiệc bắt đầu.

“Chồng ơi, mình về nhé?”

Diệp Chân đưa tay vẫy vẫy trước mặt chồng. Anh dường như mới bừng tỉnh, cười hiền lành: “Ừ, mình về.”

Thấy Trần Mai cầm túi xách, Chương Cao Thành lịch sự hỏi: “Tiểu Mai, để anh đưa em về trường luôn nhé?”

“Dạ được ạ, muộn thế này gọi xe cũng khó.” Trần Mai hất tóc, nở nụ cười quyến rũ rồi theo vợ chồng họ ra xe.

Sau khi đưa Trần Mai về ký túc xá, Chương Cao Thành mới lái xe về nhà. Vừa vào đến cửa, anh đã định bàn chuyện con cái với cô.

“Tiểu Chân, chuyện lúc sáng anh nói, giờ chúng ta ngồi xuống bàn bạc kỹ hơn nhé.”

Lúc này, trong cơ thể Diệp Chân vẫn còn vương vấn mùi hương của Tần Duẫn Đông, quần lót thì ướt sũng dâm dịch. Cô chột dạ muốn lảng tránh.

“Chồng ơi, để em tắm rửa cái đã. Trong phòng tiệc đầy mùi thuốc lá với rượu, người em ám mùi khó chịu lắm.”

“Đi đi.” Chương Cao Thành nằm vật xuống sofa nghỉ ngơi.

Diệp Chân vừa vào phòng thay đồ lấy quần áo thì nghe thấy tiếng chuông cửa. Chồng cô đã ra mở cửa.

“Chồng ơi, ai đến thế?”

Diệp Chân vừa bước ra, nhìn thấy Tần Duẫn Đông đứng đó, mặt cô lập tức biến sắc, chân tay run rẩy không ngừng. Sự hoảng loạn khi thấy “gian phu” tìm đến tận cửa nhà ngay trước mặt chồng khiến cô gần như ngã quỵ.

“Thị trưởng Tần?”

Người đàn ông này điên rồi sao? Sao hắn dám mò đến tận đây?

“Tiểu Chân, em sao vậy?” Chương Cao Thành kỳ lạ nhìn vợ: “Thị trưởng Tần là bạn học cũ của anh, tối nay anh ấy đến để ôn lại chuyện xưa thôi.”

“Thì ra cô giáo Diệp lại là vợ của Cao Thành. Tôi nên gọi cô là bà Chương mới phải.”

Nhịp tim đang đập loạn xạ của Diệp Chân nhờ câu nói xã giao này mà dịu lại đôi chút. Cô đối diện với ánh mắt đầy thâm ý của Tần Duẫn Đông, hoảng loạn ôm quần áo chạy vào phòng tắm.

“Vậy hai người cứ trò chuyện đi, em đi tắm đã.”

Sau khi mở vòi hoa sen, cô điên cuồng cọ rửa cơ thể, để dòng nước xối sạch dâm dịch trên mông. Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu dần dần lắng xuống.

Cô không biết mình đã đứng dưới vòi nước bao lâu, cho đến khi cửa phòng tắm đột ngột mở ra. Giây tiếp theo, một cánh tay mạnh mẽ khóa chặt tay cô, một bàn tay khác từ phía sau bịt chặt miệng cô lại.

“Là tôi.” Giọng nói trầm thấp, quyến rũ của Tần Duẫn Đông vang lên bên tai.

“Ân…”

Người đàn ông này điên thật rồi, hắn dám xông vào đây ngay dưới mí mắt của chồng cô! Trong cơn hoảng loạn tột độ, sâu trong lòng Diệp Chân bỗng chốc dâng trào một luồng xuân tình mãnh liệt.

Vừa quay đầu lại, hai người đã lao vào nhau, hôn lấy hôn để một cách cuồng nhiệt. Nước bọt trong suốt tràn ra khóe môi, hai chiếc lưỡi nóng bỏng quấn quýt không rời. Diệp Chân chủ động bám lấy bờ vai rộng của người đàn ông, hoàn toàn đón nhận sự xâm chiếm điên rồ của hắn.

[text_hash] => 7669aaa7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.