[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) – Chương 12. Bị làm ở dưới bàn tiệc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Xuất Quỷ (CaoH, HTuc) - Chương 12. Bị làm ở dưới bàn tiệc

Array
(
[text] =>

Tần Duẫn Đông thong thả đứng dậy khỏi sofa, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng chậm rãi vén tay áo sơ mi lên tận khuỷu, để lộ cẳng tay săn chắc rồi tiến về phía bếp. Dáng người hắn cao ráo, đôi chân dài thẳng tắp đầy nam tính. Qua lớp áo sơ mi trắng, tấm lưng vững chãi hiện lên những đường cong cơ bắp mượt mà, kéo dài xuống tận vùng eo và bờ mông săn chắc, toát ra sức mạnh áp đảo. Diệp Chân nhìn theo bóng lưng ấy mà không khỏi ngẩn ngơ, dường như bị vẻ đẹp đầy hormone ấy mê hoặc.

Ngay khi nghe thấy tiếng động lạch cạch phát ra từ gian bếp, Diệp Chân như bừng tỉnh. Cô khẽ khàng rời khỏi sofa, lén lút mở tủ quần áo của hắn. Trong cơn hoảng loạn, cô vơ đại một chiếc quần lót và áo sơ mi của người đàn ông mặc vào thật nhanh, sau đó xách đôi giày cao gót, rón rén đi về phía cửa. Mỗi bước đi cô đều giật mình quay đầu nhìn về phía bếp, sợ rằng con mãnh thú kia sẽ đột ngột xuất hiện.

Đến khi Tần Duẫn Đông nhận ra sự im lặng bất thường bên ngoài thì trên sofa đã chẳng còn bóng dáng ai. Cửa tủ quần áo mở toang, vài món đồ trên móc đã biến mất cùng người phụ nữ nhỏ bé gan lì ấy. Diệp Chân lúc này đang cuống cuồng chạy vào thang máy, tim đập loạn xạ, không ngừng ngoái lại nhìn như thể có một bóng ma đang đuổi sát nút.

Sau khi liên lạc được với Trần Mai và trốn vào căn ký túc xá nhỏ của cô bạn, Diệp Chân mới thực sự thở phào.

“Gì mà hớt hơ hớt hải thế, cứ như có hổ đuổi sau lưng định cắn mông cậu không bằng?”

Trần Mai vừa rót nước vừa nhìn bạn mình với ánh mắt kỳ quái. Khi thấy Diệp Chân đang mặc chiếc quần tây rộng thùng thình của đàn ông, cô tò mò kéo nhẹ cạp quần thì thấy bên trong là chiếc quần lót nam màu đen.

“Quần lót CK cơ à, lại còn màu đen đen quyền lực. Thị trưởng Tần đúng là có gu đấy.” Trần Mai liếc nhìn kích cỡ chiếc quần lót, ngạc nhiên tặc lưỡi rồi cười đầy ẩn ý: “Cái kích cỡ khủng thế này, thảo nào mỗi lần làm chắc cậu sướng đến chết đi sống lại, hồn siêu phách lạc luôn nhỉ?”

“Cậu thôi đi! Tại cậu cả đấy, bỏ mặc mình một mình trong thang máy với anh ta.”

“Hai người liếc mắt đưa tình cháy cả không khí, tớ mà ở lại làm bóng đèn thì vô duyên quá còn gì?” Trần Mai ngồi xuống bên cạnh: “Kể mau, sau đó thế nào mà lại vơ cả đồ lót người ta mặc về thế này?”

Mặt Diệp Chân đỏ bừng như gấc chín, tim vẫn chưa thôi đập loạn. Cô lắp bắp kể lại đầu đuôi sự việc. Trần Mai nghe xong liền phán một câu xanh rờn: “Tiểu Chân, cậu tiêu đời thật rồi.”

“Sao cơ?”

“Cậu dám cả gan trốn ngay dưới mí mắt của Tần Duẫn Đông? Hắn là hạng người nào chứ, cậu nghĩ chạy được là xong sao?”

Tay Diệp Chân run bần bật: “Lúc đó mình sợ quá, chỉ biết cắm đầu mà chạy thôi.”

Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng đầy tính chiếm hữu và giọng điệu tàn nhẫn của hắn mỗi khi nhắc đến chồng mình, cô lại thấy lạnh sống lưng. Đúng lúc đó, điện thoại “ong” lên một tiếng đầy đe dọa. Diệp Chân run rẩy mở tin nhắn: “Diệp Chân, em dám chạy trốn. Tối nay đừng để tôi bắt được, nếu không tôi sẽ đ.u chết em.”
Chiếc điện thoại rơi bộp xuống đất. Diệp Chân sợ hãi đến mức phát khóc.

“Tiểu Mai, mình phải làm sao bây giờ?”

“Còn làm sao được nữa?” Trần Mai nhún vai: “Thế này đi, tối nay đi liên hoan tớ sẽ đi cùng cậu. Chỗ nào chồng cậu không bao quát được thì đã có tớ canh chừng giúp.”

“Được…”

Buổi tối, Diệp Chân gọi điện cho chồng, nói dối rằng mình đi cùng Trần Mai và sẽ đến muộn một chút. Chương Cao Thành vốn hiền lành, anh chỉ ân cần dặn dò vợ chú ý an toàn rồi cúp máy. Sau khi trang điểm kỹ càng để che đi vẻ mệt mỏi, hai người mới tìm đến câu lạc bộ cao cấp nơi tổ chức tiệc.

Bên trong phòng VIP, Thầy Hiệu trưởng Cao đang rạng rỡ tiếp đón mọi người. Ngay khi tiếng động ở cửa vang lên, tất cả đều cung kính đứng dậy chào đón vị Thị trưởng trẻ tuổi quyền lực vừa bước vào.

“Thị trưởng Tần, ngài đến rồi, chúng tôi chờ ngài mãi.” Hiệu trưởng Cao nịnh nọt mời hắn ngồi vào vị trí chủ tọa.

Tần Duẫn Đông khẽ gật đầu, ánh mắt đột ngột dừng lại trên người Chương Cao Thành rồi nhếch môi đầy tà ý: “Thầy Chương, đã lâu không gặp.”

Sắc mặt Chương Cao Thành thoáng chút bối rối, anh gượng gạo đáp lại: “Thị trưởng Tần, đã lâu không gặp.”

Hiệu trưởng Cao ngạc nhiên: “Thị trưởng và Thầy Chương quen nhau sao?”

“Chỉ là bạn học cũ thôi, tôi không dám lấy danh tiếng Thị trưởng ra để khoe khoang.” Chương Cao Thành trả lời đầy cẩn trọng. Hiệu trưởng Cao tuy cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái nhưng cũng không tiện hỏi thêm.

Chỉ vài phút sau, Chương Cao Thành nhận được điện thoại rồi vui vẻ xin phép đi đón vợ. Tần Duẫn Đông ngồi đó, gương mặt vẫn không cảm xúc, cao thâm khó lường. Khi Diệp Chân bước vào, Hiệu trưởng Cao vồn vã bảo cô ngồi cạnh Thị trưởng nhưng cô cố tình chọn chỗ đối diện, sát cạnh chồng mình để tìm cảm giác an toàn.

“Cô Diệp ngồi đây cho vui.”

“Dạ không sao, em ngồi cạnh chồng là được rồi ạ.” Diệp Chân khéo léo từ chối, cố gắng tránh xa ánh mắt như muốn thiêu cháy người của Tần Duẫn Đông.

Bữa tiệc bắt đầu trong không khí rượu chè linh đình. Hiệu trưởng Cao liên tục mời rượu Chương Cao Thành. Không một ai để ý rằng, dưới gầm bàn, Tần Duẫn Đông đã âm thầm cởi giày, bàn chân hắn bắt đầu luồn lách rồi cọ xát vào chân Diệp Chân.

Cô giáo nhỏ căng thẳng đến mức cứng đờ người. Cô không dám nhúc nhích vì sợ mọi người chú ý, nhưng bàn chân hư hỏng của người đàn ông cứ thế miết dần lên đùi cô. Hôm nay cô mặc váy ngắn và tất chân mỏng, cảm giác ma sát nóng rực ấy cứ thế truyền thẳng vào đại não.

“Ân…”

Bàn chân hắn từ từ mơn trớn trên da thịt đùi non, nhột nhạt như kiến bò vào tim, khiến toàn thân cô tê dại. Hắn không dừng lại mà tiếp tục trượt sâu vào giữa hai chân cô. Tim Diệp Chân đập thình thịch, hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn.

“Không cần…” Cô nhìn hắn bằng ánh mắt van nài, nhưng Tần Duẫn Đông hoàn toàn phớt lờ, thản nhiên trò chuyện cùng mọi người.

Trong cơn khoái cảm kích thích, Diệp Chân không nhịn được mà hơi tách nhẹ hai chân. Bàn chân hắn lập tức chớp thời cơ, trượt đến ngay hoa tâm của cô. Qua lớp quần lót và tất chân mỏng manh, ngón chân hắn đột ngột dùng lực đâm mạnh vào nơi nhạy cảm nhất. Diệp Chân giật mình, hai tay nắm chặt cạnh bàn khiến chiếc bàn rung lên nhè nhẹ.

“Sao cái bàn này lại rung dữ vậy nhỉ?” Có người bỗng lên tiếng hỏi.

Diệp Chân hoảng sợ vội buông tay, bám chặt vào thành ghế để giữ thăng bằng. Bên dưới, huyệt nhỏ của cô co thắt kịch liệt, không ngừng co rút một cách dam*dang theo từng nhịp miết của bàn chân hắn.

Trên bàn vẫn là cảnh chén thù chén tạc, nhưng dưới gầm bàn, Tần Duẫn Đông đã gác hẳn chân lên đầu gối Diệp Chân, tùy ý dùng ngón chân “đ.u” vào nơi tư mật của cô. Trán Diệp Chân lấm tấm mồ hôi, cô cắn chặt môi, cố gắng đóng kịch trước mặt chồng như thể không có chuyện gì xảy ra, dù bên dưới đã sớm nước chảy lênh láng.

Ân… A… Không cần mà…

[text_hash] => 7eafd745
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.