Mạc Chi Tuyệt rõ ràng cũng không ngờ đến chuyện này, chỉ vì hắn cảm thấy có động tĩnh nên mới mở mắt ra dò xét. Thế nhưng kẻ địch chả thấy đâu, thay vào đó lại là cái chuyện khiến cho cơ thể rục rịch.
Mạc Thiên bây giờ mới phản ứng kịp, nhanh chóng chống tay để bật người dậy. Thế nhưng không biết có phải vận xui đang đến hay do quá luống cuống nên không cần thận. Mạc Thiên lần nữa bị trượt, môi đụng môi với Mạc Chi Tuyệt.
Khuôn mặt ngay lập tức đỏ ửng lên, Mạc Thiên bối rối không tả hết, bật dậy như pháo bắn, thế nhưng do quá nhanh nên không may đập đầu vào bức tường bên cạnh. Cậu ôm lấy đầu khóc không ra nước mắt, mặt mũi lần này triệt để vứt hết rồi.
Một vòng tay ôm lấy eo Mạc Thiên kéo xuống, tay còn lại đưa lên đầu cậu xoa nhẹ. Mạc Thiên lần nữa áp lên người Mạc Chi Tuyệt, lần này cậu dứt khoát không tránh nữa, mặc kệ đè lên người đệ đệ ăn vạ, thật sự đã đủ mất mặt rồi.
Trên đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, bàn tay xoa đầu cậu lại càng dịu dàng hơn.
– Ca đang làm gì vậy?
Trong không gian yên tĩnh, giọng nói bình thường lạnh lùng nay ấm áp lạ thường.
Mạc Thiên rầu rĩ áp mặt lên bộ ngực rắn chắc, mặc kệ tư thế này có bao nhiêu kỳ cục.
– Nếu ta nói ta trượt tay, đệ có tin không?
Âm thanh ảo não vang lên, Mạc Thiên cảm thấy lồng ngực Mạc Chi Tuyệt rung lên một cái, rõ ràng là đang cười. Thấy hắn cười cậu lại càng xấu hổ hơn, hôm nay sao vận xui cứ đeo bám thế chứ, chả lẽ mới sáng sớm cậu bước chân trái đầu tiên?
Nghe thế Mạc Chi Tuyệt hơi nhổm dậy, kéo theo Mạc Thiên cũng thẳng người lên, đột nhiên Mạc Chi Tuyệt dùng tay nâng mặt của Mạc Thiên, ánh mắt cong cong rồi cúi đầu.
Mạc Thiên ngẩn ngơ cảm nhận đôi môi mềm mại đang áp lên môi mình, nhưng chỉ thoáng qua rồi lập tức biến mất. Mạc Chi Tuyệt liếm môi một cái rồi bật cười.
– Chỉ là hôn thôi mà, huynh đệ hôn vui thế này có gì phải bối rối chứ.
Xúc cảm ấm áp ấy như còn đọng lại, Mạc Thiên thế nhưng cũng chỉ biết bần thần. Chuyện này là bình thường ư? Cái này mà là bình thường ư!!
Mạc Thiên dùng sức ngồi thẳng, tay đập mạnh lên đầu Mạc Chi Tuyệt mấy cái, cú đập này quả thật không hề lưu tình, thậm chí ẩn ẩn có chút vận dụng dị năng.
Mạc Chi Tuyệt ăn đau ôm đầu, lâu lắm rồi mới có người dám đánh hắn, không ngờ ca lại có thể ra tay nặng như thế này, đúng là khó tin.
Thấy Mạc Chi Tuyệt xoa đầu như thế, đáy mắt Mạc Thiên hiện lên tia đau lòng, tay khựng lại dừng lên đỉnh đầu hắn rồi xoa nhẹ.
– Ta đã nói rồi, đây là chuyện giữa hai người muốn cầm tay nhau đi đến suốt kiếp. Việc này, ta không muốn đệ tái diễn nữa, ban nãy là ta bị trượt nên mới xảy ra tình huống không đáng có. Hai huynh đệ hôn nhau không thể nào bình thường được, bây giờ đệ cũng đã lớn rồi, cần phải suy nghĩ kỹ việc mình đã làm ra.