[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên – 3 – Xé mặt cực phẩm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Hắn Theo Đuổi Sự Nghiệp Trong Tu La Tràng – Tử Vũ Nguyệt Diên - 3 - Xé mặt cực phẩm

Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên

Bước ngoặc đang gần ngay trước mắt rồi

Cha mẹ nuôi của nam chính trong nguyên tác nói rằng, họ nhận nuôi nam chính bởi hiếm muộn, hỏi tới cha mẹ ruột của hắn là ai thì ậm à ậm ừ không biết. Nào ngờ cha mẹ nuôi lại sinh được một mụn con vào năm nam chính bốn tuổi và đặt tên cho đứa bé là Thương Bảo Bảo, riêng cái tên thôi đã thể hiện rõ mười mươi mức độ cưng chiều.

Thiếu niên tầm mười bảy mười tám tuổi, tuổi chưa lớn, nhưng tính khí thì không phải dạng vừa, đã biết học đòi theo đám bạn xấu, thỉnh thoảng cúp cua chuồn ra ngoài chơi game, áo quần giày dép không mới là không chịu dùng.

Ở nhà cậu ta càng quen thói vênh mặt hất hàm sai khiến, chẳng có chỗ nào giống anh em một nhà với người anh trai là nguyên chủ cả, ngược lại càng giống chủ tớ hơn.

Thương Hành cúi đầu nhìn cả người mình đang rất khó coi rồi nhướng mày.

\”Dì Dung, giờ con về trước, tiền thuê con sẽ nghĩ cách trả đủ cho dì.\”

Dì chủ nhà nhìn hắn đầy cảm thông: \”Mệt cho con quá. Tiền thuê thì tháng sau đưa luôn cũng được. Dì còn phải cảm ơn con kìa. À đúng rồi, tay con không bị thương chứ? Hay để dì thoa thuốc cho? Dung Trí, mau lấy hòm thuốc…..\”

Thương Bảo Bảo khinh thường mà cau mày: \”Đàn ông con trai mà ỉu xà ỉu xìu gì đó? Nấu cơm mau coi, ba mẹ hối kìa! Dông dài….\”

Thương Hành chậm rãi nheo mắt lại, liếc một cái sắc lẹm như dao, Thương Bảo Bảo vô thức giật mình, nửa đoạn sau chưa kịp nói bị ép nuốt ngược vào bụng, ngay sau đó cậu ta hừ thật mạnh một tiếng, bực bội đạp cửa đi vào nhà, lớn giọng mách lẻo với cha mẹ.

Thương Hành trở đường nhìn về vẻ mặt của mẹ con Dung Trí, lần thứ hai nở nụ cười thân thiết: \”Không cần rắc rối vậy đâu, da giấy bị cọ trầy chút thôi, đừng lo lắng.\”

Cho đến khi cửa sắt lớn đã gỉ sét ít nhiều kia khép lại trong tiếng cọ xát chói tai, dì chủ nhà thương hại mà lắc lắc đầu: \”Sao lại rơi vào trúng nhà của loại người này chứ.\”

Dì quay đầu nhìn con trai mình: \”Mẹ nhớ hồi con còn nhỏ thì rất thích chơi với Thương Hành, sao mới mấy năm không gặp đã xa cách rồi?\”

Dung Trí vẫn giữ tầm mắt ở cánh cửa kia như đang suy tư gì, nghe vậy mới thôi không nhìn nữa, nhẹ nhàng đẩy mắt kính trên mũi.

Bóng đêm đen đặc che khuất nửa bên mặt của anh, đèn hành lang chiếu lên nửa bên kia đang tươi cười dịu dàng: \”Chắc tại lâu lắm không gặp, cảm thấy cậu ta hơi khác so với trong trí nhớ. Con cũng không biết liệu cậu ta có phải người trước kia con quen không.\”

Dì chủ nhà chưa hiểu ý anh: \”Con đang nói gì vậy. Nó là Tiểu Thương nhà mình biết đó thôi.\”

Dung Trí cười cười, không đáp lời này.

***

Căn hộ bốn mươi mét vuông lộn xộn, chất đầy những món đồ dùng gia đình cũ kỹ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.