Hắn theo đuổi sự nghiệp trong truyện Tu La tràng
Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên
Thương Hành cười ấm áp: \”Trước hết là kiếm một trăm triệu.\”
Cửa phòng bên Dung Trí khép lại dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt, Thương Hành đứng ở huyền quan yên lặng đóng cửa, mím môi có vẻ phiền muộn.
Hắn liếc mắt nhìn miếng tart trứng sầu riêng chưa ăn trên bàn, muôn phần phiền hơn.
Cậu chàng Dung Trí này có bao nhiêu cố chấp với việc làm hàng xóm đối diện nhà hắn cơ chứ? Trong hoàn cảnh ngẩng mặt cúi đầu đều đụng phải thanh mai trúc mã rõ tận gốc rễ về mình như vầy, xác suất lộ tẩy lập tức tăng những mấy phần trăm.
Trọng điểm là hắn hoàn toàn không tìm được lý do để từ chối.
Vào thế giới trong sách mới mấy ngày, hắn càng lúc càng hoang mang về các nam phụ của truyện, mấy hành vi vừa qua rốt cuộc là sao? Khác biệt quá nhiều so với nguyên tác đấy.
Mà thôi, thay vì rối rắm về các nam phụ này kia, chi bằng lo cho cái dạ dạy của mình trước đã.
Thương Hành đi vào bếp, mở cửa tủ lạnh, bên trong trống không, chỉ có một ít thực phẩm đông lạnh ở ngăn đá. Trong tủ chén kế bên thì có một túi đựng năm gói mì chưa khui.
Cân nhắc giữa ra ngoài mua đồ nấu cơm và mì gói ba giây, Thương Hành quyết đoán xé gói mì.
Tương tự đông đảo những người làm công ăn lương ở thành phố, Thương Hành vừa ăn cơm chiều vừa bấm mở chương trình kinh tế tài chính, điện thoại thì để sẵn trên bàn trà.
Cảm giác quen thuộc thoáng qua trong nháy mắt, hắn chợt thảng thốt cho rằng mình còn ở thế giới trước, mỗi ngày bận rộn tối mặt tối mũi trong cuộc sống một đoạn thẳng với hai đầu mút là nhà và nơi làm việc .
Xem chương trình kinh tế tài chính và thời sự chính trị hết một giờ, Thương Hành đại khái hiểu rõ, ngoại trừ nhân vật và câu chuyện được kể là hư cấu, môi trường bên ngoài và các vấn đề thời sự không khác gì so với thế giới trước.
Như vậy tương đương với việc hắn ngược thời gian về mấy năm trước và cơ hội để hắn phát triển còn rất nhiều.
Nếu hắn có vốn, trước hết sẽ mua vài bất động sản, cho thuê lấy tiền rồi đợi tăng giá thì bán. Đáng tiếc hắn nghèo đến độ thở thôi cũng ra tiếng nghèo, còn cõng thêm một đống nợ.
Thương Hành nhịn không được nhớ tới Dung Trí, nói không chừng vị này mới là phú hào ngầm hàng thật giá thật trong số các nam phụ.
Chín giờ tối, điện thoại bị bỏ quên cuối cùng cũng vang lên.
Giọng chị Lý, người đại diện, vừa ôn hòa vừa có tính khích lệ: \”Gần đây có cái hoạt động, là chương trình phát sóng trực tiếp \’Idol không khoảng cách\’ do công ty tự chế tác, kỳ phát sóng lần này có bốn khách mời, em cũng là một trong số đó.\”