Edit by Cam
\”Xin chào tất cả mọi người, bây giờ là bản tin tài chính dành cho bạn. Chỉ qua một đêm, ngân hàng tài chính lớn thứ nhất và thứ hai trên thế giới lần lượt tuyên bố phá sản, và tất cả người phụ trách cũng biến mất không thấy. Có người hoài nghi đây là sự hỗn loạn tài chính do con người tạo ra….\”
Giải Vũ Thần tắt TV đi, một chân gác lên một chân khác, lười biếng ngồi trên sofa. Vẫn là chiếc áo sơ mi hồng và áo khoác vest đen như cũ, chỉ là cúc áo trên cùng của sơ mi đã bị cởi bỏ. Chuẩn bộ dạng công tử bất lương. Giải Vũ Thần thuận tay cầm lấy ly rượu vang, không ngừng xoa nắn miệng ly, môi nở một nụ cười tà.
\”Cốc cốc\” Tiếng gõ cửa vang lên.
\”Tiến vào.\” Giọng điệu lạnh lùng và quả quyết.
Trần Giang tiến vào, trên môi mang một nụ cười nhàn nhạt nhưng trong mắt toát lên sự hưng phấn.
\”Cửu gia, hết thảy an bày thỏa đáng.\”
\”Ừ, đúng rồi, chuyện ly hôn tài sản cứ xử lý theo pháp luật.\”
\”Vâng.\” Trần Giang nói xong xoay người muốn đi.
\”Từ từ… gọi A Khôn tiến vào.\”
\”Vâng.\”
…..
\”Cốc cốc\”
\”Vào đi.\”
A Khôn một thân tây trang đen, thân mình đĩnh bạc, mái tóc hơi dài che khuất tầm mắt, dù đã khuất đến tằm mắt, nhưng lại ngăn không được đôi mắt đạm nhiên sâu thẳm đằng sau.
\”Đã đến lúc cho bọn họ lên sân khấu rồi.\” Khóe môi Giải Vũ Thần mỉm cười, đưa ly rượu vang lên nhấp một ngụm.
A Khôn không nói một lời, chỉ thản nhiên nhìn Giải Vũ Thần.
\”Đi!\” Giải Vũ Thần đem ly rỗng bỏ xuống, đứng dậy rời đi, A Khôn cũng bước theo sau.
…..
\”Chuyện này rốt cuộc là thế nào?\” Trong văn phòng của một nhà thương mại quốc tế, một người đàn ông trung niên ném xấp tài liệu xuống mặt đất, gầm lên chỉ tay về phía đám người mặc áo đen quát. Đây là tổng tài Uông thị, Uông Tàng Hải. (Uông Tàng Hải là cái tên truyền thừa của Uông gia, giống như Trưởng Khởi Linh, là tên của tộc trưởng)
\”Chủ Tịch, Giải Vũ Thần quả là một tên gian xảo, thế nhưng ra tay phía ngân hàng.\” Một người áo đen tiến lên nói.
\”Là ta quá sơ suất, vấn đề tuyệt đối không đơn giản như vậy, mau phái người xuống các công ty con kiểm tra tài chính.\”
\”Vâng.\”
\”Uông Vĩ. Ngươi đi an bày người, tiểu tử Giải gia kia tuyệt đối không thể để sống thêm.\”