Edit by Cam
Đôi mắt Giải Vũ Thần trở nên hung tàn: \”Thả em ấy ra!\” Quát lớn với Uông Tàng Hải.
Trên mặt Uông Tàng Hải lộ ra mạt cười tà ác, quay đầu nhìn Hoắc Tú Tú trong tay: \”Hắn kêu ta thả cô ra, có khả năng không? Ha ha…\” Uông Tàng Hải cười một tràng dài, sau đó nói: \”Đương nhiên có thể. Nhưng phải có điều kiện.\”
\”Điều kiện gì? Nếu ông muốn Tứ Linh thì cứ việc cầm đi.\” Giải Vũ Thần dùng đôi mắt đỏ quạch nhìn chằm chằm Uông Tàng Hải.
\”Oh! No no…\” Uông Tàng Hải dùng ngón tay để nơi khóe môi lung lay vài cái, nói: \”Tứ Linh đã là vật trong tay ta, thứ ta muốn là Ngô Tà và người có dòng máu điều khiển được Tứ Linh kia.\”
Toàn bộ cơ thể Trương Khởi Kinh chấn động, tuy rằng hắn suy đoán Ngô Tà không có chết, nhưng bị người khác nhắc đến như thế, đột nhiên hắn cảm thấy hy vọng không còn quá xa vời.
Khóe miệng Giải Vũ Thần treo lên một mạt cười tà, \”Xem ra phải để ông thất vọng rồi.\” Y dừng lại một chút, nói tiếp: \”Ngô Tà đã sớm chết, mà cái người mang dòng máu đặc thù mà ông muốn căn bản không hề tồn tại. Lần này máu khởi động Tứ Linh, chính là hợp thành. Ông cũng biết người Uông gia các ông đã sớm không còn loại máu này, người duy nhất còn lại chính là một lão hòa thượng. Sau khi ông ấy đem máu cho chúng tôi thì đã biến mất, mà một loại khác… chính là Ma tộc! Mà Ma tộc chúng ta chỉ là tìm được hang ổ của bọn họ, nhưng cũng đã thành xương hóa thạch hết rồi. Cũng may vận khí không tệ lắm, chúng ta lấy được tế bào của bọn họ, sau đó dùng kỹ thuật của Trương gia bồi dưỡng. Cuối cùng tạo thành một ít đồ vật. Chỉ là mấy người không biết chút gì về khoa học, có nói các người cũng không hiểu.\”
\”Hừ! Miệng đầy hồ ngôn loạn ngữ. Ngươi còn không nói thật ta liền giết hắn.\” Uông Tàng Hải nói xong liền bỏ qua Hoắc Tú Tú, lấy súng chỉ vào đầu Hắc Hạt Tử. Gã nói tiếp: \”Ta biết, kỳ thật ngươi là để ý đến tên này, nhưng mà! Nếu ngươi còn không chịu hợp tác, thì cũng đừng trách ta không hợp tác!\” Uông Tàng Hải dùng miệng thổi thổi đầu súng, nói: \”Kỳ thật chúng ta có huyết Kỳ Lân của Trương gia và hỏa long huyết của Vương gia là đã có thể khống chế Quỷ Tỉ cùng Ma Giới hai đại thần binh. Muốn cướp lấy thiên hạ, có gì là khó?\”
\”Người si nói mộng! Ông cho rằng thiên hạ là nơi loại người như ông có thể nắm giữ hay sao!?\” Giải Vũ Thần cưỡng chế giọng nói mang theo lửa giận của mình.
\”Có phải người si nói mộng hay không, ngươi cũng không có quyền để nói.\” Uông Tàng Hải nói xong liền đem súng nhắm về hướng Giải Vũ Thần mở chốt.
Hắn Nhãn Kính bị đè nặng, nhút nhích một chút cũng không được, trong miệng hô lên một tiếng mơ hồ: \”Không…\” Lúc mọi người quay đầu nhìn về phía Giải Vũ Thần, y đang ôm lấy Hoắc Tú Tú, thời gian của bản thân giống như bị ngưng lại, chết lặng.
Trương Khởi Linh quay đầu nhìn thoáng qua Hoắc Tú Tú hơi thở thoi thóp, một cổ lửa giận không tên nháy mắt lan tràn trong lòng.
Cơ hồ trong nháy mắt xuất hiện bên người Uông Tàng Hải, trực tiếp đâm một đao vào tim gã. Thật ra Trương Khởi Linh chưa từng chân chính giết người, cho nên giờ khắc này hắn choáng váng, nhưng trong nháy mắt khựng lại này, hắn một chân đem Hắc Nhãn Kính cùng Trương Như Tuyết đá qua phía Giải Vũ Thần.