Edit by Cam
Thiên Trì là khu thắng cảnh nổi tiếng ở Trường Bạch sơn, nên cho dù đã là buổi tối thì vẫn còn rất nhiều người cấm trại ở bên ngoài.
Nơi xa xa trên đỉnh núi nổi lên từng trận pháo hoa, giống như đóa hoa thi nhau nở rộ trên bầu trời đêm, mỹ lệ kinh diễm.
Trong tiếng hò reo của vô số cô gái và tuyết huýt sáo của một vài chàng trai, hai vật thể màu đen rơi xuống nước. Cũng không biết từ nơi nào bắt đầu phát ra âm thanh, kinh hô có quái vật, có quái vật.
Tại thời điểm nhân viên công tác cầm đèn pha đi đến, chỉ thấy ở giữa trồi lên một đoàn bóng đen thật lớn. Nước hồ đang không ngừng dâng lên, bởi vì đã nhìn quen nên họ cũng không quá sợ hãi. Chỉ bảo hành khách tránh xa mặt hồ một chút.
Trước đó vì đã dò đường cho nên rất nhanh đã tìm được, nhưng khi nước dâng lên cũng cuốn theo không ít trầm tích, rất khó để xác định phương hướng, cho dù là dùng đến đèn mắt sói cũng không nhìn rõ ràng được. Cả đoạn đường cơ bản đều là nhờ những kí hiệu ban ngày Trương Khởi Linh để lại.
Thông qua hang hút lũ, hai người tiến vào được bên trong.
Không gian bên trong không nhỏ, phía trên có một cái khe nứt, từ đó không ngừng vang ra tiếng nước tí tách. Hai người bơi lên khỏi mặt nước, hít thở lấy vài dòng không khí rồi bò lên tảng đá gần đấy nghỉ ngơi.
\”Nước này cũng quá mát mẻ rồi!\” Giải Vũ Thần bất đắc dĩ nói.
\”Mùa thu nước trong núi đều là như vậy, chúng ta bơi lên phía trước một chút, lên bờ rồi liền đỡ.\” Trương Khởi Linh nhìn vào hang sâu, nói.
\”Vậy thì đi nhanh thôi!\” Giải Vũ Thần nói xong liền nhảy lại vào nước, có trời mới biết y muốn chạy đến trên bờ thay quần áo đánh một giấc cỡ nào.
Lên bờ rồi cũng không có tốt đẹp như trong tưởng tượng, động này vừa ẩm vừa ướt, khắp nơi đều vang vọng tiếng nước chảy, thậm chí có vài nơi còn tụ thành dòng nhỏ. Loại địa phương thế này hoàn toàn không thích hợp để ngủ. Bọn họ chỉ có thể thay quần áo mới rồi đi tiếp, hy vọng sẽ đến được một nơi nào đó khô thoáng hơn mà nghỉ ngơi.
Giải Vũ Thần vừa đi vừa quan sát, nơi này tuy rằng cổ xưa nhưng vẫn có dấu vết của con người. Tuy nhiên đó chỉ là một thông đạo đơn giản, vẫn giữ nguyên hình dạng của động đá. Nói một cách chính xác hơn thì đây là một đường sông ngầm, chính là con đường do dòng nước ngầm đi qua tạo thành.
\”Không nghĩ ra tổ tiên nhà anh cũng rất lợi hại.\” Giải Vũ Thần đột nhiên mở miệng nói.
Trương Khởi Linh chỉ khựng lại một lát, hoàn toàn không có ý định đáp lời, vẫn tiếp tục hướng bên trong mà đi. Kỳ thật Giải Vũ Thần cũng không ôm hy vọng hắn sẽ đáp lời, chỉ là y nhất thời hứng khởi nên mới thuận miệng hỏi một câu.