Về đến biệt thự, ánh sáng chỉ còn vài sợi lưa thưa.
Hàn Mộng là thương binh, chỉ có thể ngồi một đống chỉ huy mọi người chuyển vỉ nướng và làm xiên nướng, sau đó kể lể.
\”Ngã cũng khá đẹp.\” Hắn vô cùng đắc chí cắn xiên thịt bò nóng hôi hổi.
\”Hôm nay lão Hàn dũng mãnh đấy, đứng từ xa trông thấy mày nhảy xuống cứu lớp trưởng mà tao ngạc nhiên vãi nhái.\” Quách Chí Hùng nói.
Chu Hạo Lượng: \”Đúng vậy, anh Triệt anh Nghiêu thì không cần bàn, chốc chốc quật ngã một đứa, hoàn toàn không phải đánh nhau mà là áp đảo!\”
Tưởng Nghiêu trở mặt khoai tây lát, cười nói: \”Tôi giúp đỡ thôi, Triệt Triệt là sát thương chính.\”
Doãn Triệt không tiếp lời, cầm sữa ấm uống từng hớp nhỏ, trông không hứng khởi lắm.
Tưởng Nghiêu nướng xong một lượt, chọn mỗi loại một xiên rồi bê đĩa ngồi cạnh Doãn Triệt: \”Lấy tự nhiên.\”
Doãn Triệt lắc đầu: \”Không muốn ăn, cậu ăn đi.\”
\”Cậu chủ của tôi ơi, miệng kén chọn phết. Vậy cậu muốn ăn gì? Tôi đi mua.\”
\”Không cần.\”
Nhưng Tưởng Nghiêu vẫn tranh thủ lúc cậu không để ý lén chuồn khỏi biệt thự, đến quán cà phê kiểu Hồng Kông gần đấy mua một ít đồ tráng miệng, phải chờ tầm nửa tiếng.
Dè đâu lúc ra ngoài trời lại mưa to.
Xung quanh không có tiệm bán ô, hắn chỉ có thể đội mưa chạy vội về, dù khoảng cách rất gần nhưng vẫn ướt như chuột lột.
Những người khác ăn nướng xong đã vào nhà, ngồi trước tivi trong phòng khách chơi điện tử.
\”Bạn cùng bàn của tôi đâu?\”
\”Lên tầng rồi.\” Quách Chí Hùng đáp: \”Không đúng, bây giờ anh Triệt là bạn cùng bàn của tôi.\”
\”Khai giảng sẽ không phải nữa.\”
Tưởng Nghiêu đi lên tầng, cửa phòng của hai người đóng chặt như miễn khách vào, hắn vặn tay nắm thấy cửa khóa, thế là nhấc tay gõ: \”Triệt Triệt mở cửa, tôi mua bữa tối cho cậu này.\”
Hắn đợi một lúc cửa mới mở. Thấy người hắn ướt sũng, Doãn Triệt ngẩn ngơ: \”Mưa à?\”
\”Ừa, cậu không biết hả?\” Tưởng Nghiêu đặt túi đồ lên bàn: \”Mưa to lắm, chắc lát nữa có chớp đấy, cậu ăn xong ngủ sớm đi.\”
\”Ừ.\”
Tưởng Nghiêu vào phòng tắm tắm gội thay áo ngủ, lau tóc đi ra lại phát hiện hộp điểm tâm chưa động tí nào, mà Doãn Triệt đang đứng trước cửa sổ thất thần ngắm mưa.
Tưởng Nghiêu đi đến kéo rèm: \”Lạnh bây giờ. Sao cậu không ăn? Không thích hay gì?\”
Doãn Triệt cúi đầu xoay người: \”Tôi ăn không vào, để tôi cất tủ lạnh, mai rồi ăn.\”
Tưởng Nghiêu chặn cậu ở cửa phòng.
\”Cậu khó chịu sao?\”
Trong không khí không có mùi hương ngọt ngào rõ mồn một, cơn nóng sáng nay chắc đã bị pheromone alpha đè xuống rồi.
\”Không khó chịu.\”
\”Thế là… không vui?\”
\”Không có không vui.\”
\”Tôi làm sai chỗ nào hả?\”
\”Không.\”
Tưởng Nghiêu bó tay, ngập ngừng giây lát rồi hỏi ra suy đoán trong lòng hắn không muốn hỏi nhất: \”Lẽ nào là vì lời bác sĩ Phùng nói hôm qua? Có phải cậu… không muốn trải qua kỳ phát tình không?\”
Doãn Triệt im lặng một chốc, đoạn gật đầu.
Tưởng Nghiêu nản lòng hẳn.
Thỏ con không muốn trải qua kỳ phát tình với hắn, vậy mà một mình hắn ở đây vui vẻ cả ngày trời.
\”… Cũng đúng, dù sao cũng là việc quan trọng, cậu mới thành niên, còn phải suy xét thêm.\” Tưởng Nghiêu nhoẻn miệng cười: \”Tôi đi mua chất ức chế cho cậu nhé, hoãn ba năm đã.\”
Hắn tỏ vẻ không hề gì, duỗi tay vặn tay nắm cửa.
\”Cậu không sợ trong ba năm đấy tôi bỏ đi theo người khác sao?\” Doãn Triệt bất chợt hỏi.
Tưởng Nghiêu dừng lại: \”Nhưng bây giờ cậu cũng không theo tôi mà.\”
Doãn Triệt ngước lên nhìn vào mắt hắn, màu xám trong đôi mắt ấy ảm đạm không có ánh sáng.
\”Tôi biết sau khi xảy ra sự việc ấy có lẽ cậu không còn thích tôi như trước, ở bên tôi cũng không vui vẻ như xưa, nhưng tôi… vẫn thích cậu như ngày nào.\” Tưởng Nghiêu cào tóc: \”Đôi lúc tôi cảm thấy dường như mình đang tẩy não cậu, lúc nào cũng trực tiếp hoặc bóng gió nói với cậu rằng cậu chắc chắn sẽ ở bên tôi, để cậu theo tôi…\”
Doãn Triệt: \”Tôi không bị tẩy não.\”
\”Ừ, cậu đâu có ngốc, bây giờ pheromone đã khôi phục, cậu lại đáng yêu như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích cậu.\” Tưởng Nghiêu thở dài, vặn cửa: \”Không sao, không muốn trải qua kỳ phát tình cùng tôi thì đừng miễn cưỡng, cứ hoãn lại đi, trong ba năm này tôi cố gắng hơn nữa để cậu chọn tôi, nhưng nếu cậu thích người khác, tôi cũng sẽ không khăng khăng níu kéo cậu, chỉ cần cậu vui, tôi…\”
Hắn không thể nói tiếp, bởi vì Doãn Triệt đã ra dấu dừng lại: \”Cậu rộng rãi thật nhỉ, nhường tôi cho người khác…\”
\”Không phải, tôi…\”
\”Không phải tôi không muốn trải qua cùng cậu, tôi chỉ cảm thấy quá nhanh, vốn dĩ tưởng là vẫn còn một năm nữa.\” Doãn Triệt nói khẽ: \”Chưa chuẩn bị tâm lý, cơ thể cũng chưa sẵn sàng.\”
Tưởng Nghiêu bắt được trọng điểm: \”Không phải không muốn trải qua cùng tôi… Vậy là cậu muốn sao?\”
\”… Không biết.\”