Trong phòng.
Doãn Triệt tỉnh dậy thì không ngủ được nữa, nằm ngây ngốc trên giường.
Vừa nãy trước khi đi, Doãn Trạch nói không phải không có lý, đúng là mấy năm nay cậu không thành thật với em trai, bị ghét cũng phải.
Nhưng, lỡ như không chữa khỏi… Mất đi một người anh đáng ghét vẫn tốt hơn mất đi một người anh yêu mến mà.
Sau này nói chuyện đàng hoàng vậy, hiện giờ cậu vẫn chưa bình thường.
Cậu muốn gặp một người khác hơn.
Doãn Triệt trở mình, toan lấy điện thoại xem giờ, bỗng phát hiện trên giường có một chiếc áo khoác đồng phục.
Áo nhăn nhúm, bị chủ của nó tiện tay vứt trong góc giường.
Tưởng Nghiêu chẳng bao giờ thu dọn giường chiếu, điểm phòng ốc hàng tuần luôn xếp bét lớp, lão Ngô phê bình hắn nhiều lần nhưng vẫn chứng nào tật nấy.
Doãn Triệt nhìn lom lom áo khoác.
Sau khi xác định ngoài hành lang vắng tiếng bước chân, cậu vớ lấy cái áo, vùi mặt vào hít thật sâu.
Ngoại trừ hương bột giặt thoang thoảng thì cậu không ngửi thấy bất cứ mùi nào khác.
Trị liệu hơn một tháng vẫn không có một chút hiệu quả.
Lúc này ngoài cửa vang tiếng bước chân.
Doãn Triệt tức tốc nhét áo khoác lại góc giường.
Tưởng Nghiêu mở cửa đi vào: \”Tỉnh rồi à? Ban nãy cậu dọa tôi gần chết, tránh cũng không biết đường mà tránh.\”
Doãn Triệt xuống giường: \”Tôi ổn rồi, bên cậu thế nào? Em tôi nói cậu báo cảnh sát.\”
\”Ừ, mấy thằng đó có tiền án ẩu đả đánh nhau sẵn, bảo mãi không sửa, lần này bị tạm giam lâu hơn, tạm thời không cần lo bọn nó tới kiếm chuyện.\”
Tưởng Nghiêu kéo khóa, toan cởi áo khoác thì bỗng nghiến răng chịu đựng, đỡ eo.
\”Sao thế?\” Doãn Triệt tiến lên hỏi.
\”Vừa rồi lúc đỡ cậu không cẩn thận bị tụi nó đánh lén một gậy, hơi đau.\”
\”Đâu tôi xem.\” Doãn Triệt kéo áo đồng phục của hắn.
Tưởng Nghiêu giữ tay cậu: \”Không sao, chắc bầm tí thôi, để mai tôi đi viện khám thử.\”
\”Ừ, tôi đi cùng cậu.\”
\”Không cần, cậu ở lại xin lão Ngô nghỉ hộ tôi, tiện giúp tôi nói dối nữa. Tôi nói với bảo vệ là bọn nó vào trường ăn trộm, đúng lúc bị tôi bắt được, nếu bảo vệ báo cho Trương giáo chủ, Trương giáo chủ tới điều tra thì cậu cứ bảo cậu mất đồ nhé.\”
Doãn Triệt cạn lời: \”Cậu bịa lý do thành thạo thật.\”
Tưởng Nghiêu cười: \”Làm nhiều thành quen ấy mà.\”
*
Hôm sau, quả nhiên Trương giáo chủ tới hỏi việc này.
\”Nghe nói lớp các em có ăn trộm? Xem xem có mất gì không?\”
Chương Khả lục ngăn tủ, giơ tay: \”Thưa thầy! Em mất bánh mì!\”
Trần Oánh Oánh đánh cậu ta: \”Tự học tối hôm qua ông không nhịn được lôi ra ăn đấy thây, quên rồi à?\”
\”À à đúng đúng đúng, thế thầy ơi em không mất đồ.\”
Trương giáo chủ câm nín, nhìn các học sinh khác trong lớp: \”Còn ai mất đồ nữa không?\”
Doãn Triệt giơ tay: \”Thưa thầy, em mất một nghìn tệ để trong ngăn bàn.\”
\”Em mang nhiều tiền làm gì?\”
\”Em định hôm nay nạp thẻ ăn.\”
Bạn học và thầy giáo tỏ vẻ đã hiểu, đúng là cậu cả nhà họ Doãn, thẻ ăn nạp hẳn một nghìn tệ.
\”Không đúng… Hôm qua tao còn thấy thẻ ăn của anh Triệt có hơn mười nghìn, nạp nữa làm chi?\” Hàn Mộng lẩm bẩm, ngó chỗ trống của tên Tưởng Nghiêu nói phải đi bệnh viện, suy tư chốc lát rồi chợt vỡ lẽ, cũng giơ tay: \”Thưa thầy, em cũng mất tiền.\”
\”Bao nhiêu?\”
\”Hai trăm ạ.\” Không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, để an toàn hắn không dám nói mất nhiều.
Chương Khả hoang mang ngoái lại: \”Lão Hàn từ bao giờ mày…\”
Hàn Mộng bắn cho cậu ta ánh mắt sâu xa.
\”…\” Chương Khả lập tức giơ tay: \”Thưa thầy, em vừa phát hiện tiền em cất trong túi bút cũng mất rồi.\”
\”Bao nhiêu?\”
\”Năm tệ rưỡi.\” Nhằm tăng tính chân thực, cậu ta còn thêm số lẻ.
Trương giáo chủ: \”Sao cơ? Năm hào cũng trộm? Tên trộm này mặt dày quá thể.\”
\”Đúng ạ, mặt quá dày luôn.\”
\”Ừ thầy biết rồi, chắc chắn sẽ đòi tiền cho các em. Thật tình, thói đời gì mà trộm cả năm hào…\” Trương giáo chủ vừa lầm bầm chửi vừa rời lớp học.
Một nghìn hai trăm lẻ năm tệ rưỡi này, đám người Triệu Tranh Thắng gom rất lâu mới đủ, lúc nộp cho cảnh sát còn gào như lợn chọc tiết, xót xa vô cùng:
\”Ông đây thật sự không trộm tiền! Chỉ đánh nhau thôi mà! Ông đây oan uổng vãi!!\”
Cảnh sát: \”Ông đây ông kia cái gì, đứng ở đây mà còn nói tục, muốn tạm giam thêm mấy ngày nữa phỏng?\”
\”…\”
Học sinh A1 không ai biết, chỉ biết về sau anh Triệt của họ tự dưng phát năm bao lì xì to trị giá hai trăm tệ trong nhóm lớp, bình quân mỗi người cướp được mấy chục tệ, hân hoan chẳng kém đón Tết.
*