[Hoàn]- Chuyển Ver – Zsww -Bí Mật – Chương 61 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn]- Chuyển Ver – Zsww -Bí Mật - Chương 61

[Hoàn]- Chuyển Ver – Zsww -Bí Mật - Chương 61









Tiêu Chiến ra khỏi Vương gia. Lúc đầu anh nghĩ sẽ ở nhờ nhà của Hồ Mẫn Hâm, sau đó lại sợ mình sẽ mang phiền phức cho Hồ Mẫn Hâm vì vậy tìm một nơi khác ở.

Tuy rằng anh không tình nguyện, thế nhưng sau khi thoát khỏi Vương Nhất Bác người luôn mang bệnh chấp nhất khống chế, anh có nhiều thời gian hơn giúp Vương Quan Sơn và Vương Tiểu Cát làm việc. Vương Tiểu Cát cũng an bài mấy thủ hạ dưới tay đến làm việc cho anh.

Những người này Tiêu Chiến cũng không quá tín nhiệm, thế nhưng anh đối với bọn họ rất tốt, có khó khăn gì anh cũng tận lực trợ giúp, ngắn ngủi ở chung một hai tháng, anh thu được một số huynh đệ ngoài mặt trung tâm ủng hộ.

Trong đó Tiêu Chiến tín nhiệm nhất là một thanh niên mười chín tuổi tên là Diêu Vĩ, hắn và Tiêu Chiến gần như cùng vào Hồng Phường một lúc, có một lần theo người đi thu phí bảo kê một quán mạt bị người suýt nữa đánh chết, là Tiêu Chiến cứu hắn đem hắn về dưới tay mình. Sau đó Diêu Vĩ rất trung thành với Tiêu Chiến , ánh mắt đầy sùng bái. Có một lần còn vì Tiêu Chiến đánh nhau với người khác. Nghe đâu người kia nói Tiêu Chiến nhờ ngủ với Vương Nhất Bác mà đi lên, lúc đó Diêu Vĩ liền kéo ống tay áo xông lên.

Trong thời gian này Du Chính Khôn điều tra người có ý đồ ám sát Vương Quan Sơn, từ gia đình hắn tìm được thuốc chống trầm cảm của Hồng Cát Chế Dược, giám định chứng thực có thành phần giống như ma túy kiểu mới đang lưu hành trên thị trường.

Tiêu Chiến và Du Chính Khôn gặp mặt, Du Chính Khôn nói: “Hồng Cát Chế Dược có thể là điểm bọn họ điều chế ma túy.”

“Tại sao bọn hắn lại đem ma tuý trà trộn vào thuốc chống trầm cảm?” Tiêu Chiến ngồi xổm ở góc tường, mỏi mệt dùng hai tay che nửa khuôn mặt, chỉ lộ đôi mắt ra ngoài: “Chẳng lẽ nơi sản xuất bị ô nhiễm?”

Du Chính Khôn nói: “Không thể loại trừ. Nghĩ biện pháp trà trộn vào xưởng chế thuốc điều tra.”

Tiêu Chiến trầm mặc rất lâu, nói: “Tôi thử xem.”

Du Chính Khôn lại hỏi: “Nguyễn Thu Viện thế nào rồi?”

Tiêu Chiến mờ mịt lắc đầu.

Du Chính Khôn đốt một điếu thuốc, ném cho Tiêu Chiến một điếu: “Cô ấy từ chối liên lạc với tôi.”

Tiêu Chiến cầm thuốc trong tay, không muốn Du Chính Khôn châm lửa. Anh đứng lên, vuốt mái tóc đã khá dài, ngón tay lăn qua lộn lại điếu thuốc thơm, nói với Du Chính Khôn: “Tôi có một suy nghĩ, nếu cần thiết, tôi sẽ tiếp tục liên lạc với anh.”
Đảo mắt đã đến Tết Âm lịch. Hồng Phường có tập tục, mùng năm Tết sẽ tổ chức một buổi tiệc lớn. Hôm đó Vương Quan Sơn sẽ bao một khách sạn, chiêu đãi tất cả huynh đệ từ sáng đến tối.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.