Tiêu Chiến là người làm việc không thích dây dưa dài dòng, khi đối mặt vấn đề anh nhanh chóng đưa ra quyết định, một khi đã quyết định, thì thái độ làm việc luôn kiên định.
Mấy ngày nay anh không nghỉ ngơi tốt, nhưng buổi tối hôm nay dời vào phòng giam chung với Vương Nhất Bác tâm tình anh lập tức được thả lỏng.
Anh trải giường xong vừa đúng lúc tắt đèn, nằm ở trên giường, xoay người vào vách tường, rất nhanh đã buồn ngủ.
Nhưng ngủ chưa được bao lâu thì Tiêu Chiến cảm giác có người leo lên giường của mình, anh lập tức tỉnh lại.
Tắt đèn nhưng phòng cũng không quá tối, ở bên ngoài cửa sổ, sân luyện tập và tường vây đều mở đèn suốt đêm. Ánh đèn chiếu vào cửa sổ sáng khắp phòng, có thể thấy rõ từng gương mặt phạm nhân trên giường.
Ở thời gian này, địa điểm này, người bò lên giường anh chỉ có một. Tiêu Chiến mở mắt ra nhìn vách tường, lại duy trì tư thế nằm nghiêng không nhúc nhích, mãi đến khi Vương Nhất Bác từ phía sau ôm eo anh.
Tay Vương Nhất Bác mềm mại hơi lạnh, luồn vào vạt áo tù của Tiêu Chiến , áp sát cơ bụng Tiêu Chiến .
Tiêu Chiến phát hiện thân nhiệt của Vương Nhất Bác thấp hơn mình một ít, làm anh nhịn không được nghĩ, nguyên nhân liên quan đến lời đồn từ nhỏ sức khỏe của Vương Nhất Bác đã không tốt.
Vương Nhất Bác nói bên tai Tiêu Chiến : “Có phải anh nên cám ơn tôi một câu?”
Tiêu Chiến không nói gì, anh nghe phòng giam cũng không hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng ngáy vang lên. Những người khác vẫn chưa ngủ, có lẽ không động đậy nằm trên giường nghe động tĩnh của hai người bên này.
Vương Nhất Bác không có được câu trả lời cũng không vội vã, cậu như một đứa trẻ dùng tay chơi leo núi. Hai ngón tay dán vào bụng dưới Tiêu Chiến chầm chậm di chuyển, mãi cho đến trước ngực, ngón tay nắm một điểm nhỏ trước ngực.
Tiêu Chiến không nhịn được duỗi tay nắm lấy tay cậu, quay người về phía cậu, nói: “Muốn tôi cám ơn cậu cái gì?”
Vương Nhất Bác cười mà không cười, nhẹ giọng nói: “Nếu như không phải tôi, bây giờ anh đã đến phòng giam của Đại Hào.”
Tiêu Chiến không nói gì.
Dưới thân là một chiếc giường đơn, hai người thanh niên mặt đối mặt nằm cùng nhau, khoảng cách tất nhiên là rất gần.
Vương Nhất Bác nhẹ nhàng thở ở trước mắt Tiêu Chiến , tầm mắt của Tiêu Chiến bị đôi mắt cậu chiếm cứ.
“Hai ngày nay anh bị điên à!” Vương Nhất Bác nói.
Tiêu Chiến hỏi cậu: “Làm sao?”
Vương Nhất Bác hỏi: “Vì sao trêu chọc Đại Hào?”
Tiêu Chiến ngữ khí bình tĩnh: “Là hắn trêu chọc tôi.”
Vương Nhất Bác hừ cười một tiếng, cậu rút tay ra khỏi tay Tiêu Chiến, lại muốn sờ mặt Tiêu Chiến .
Kết quả Tiêu Chiến lần thứ hai giữ tay cậu lại, hơn nữa dùng một cái tay khác bóp cổ của cậu: “Không nên đụng tôi!”