Cô gái kia cuống quít mở cửa xuống xe.
Tiêu Chiến thẳng thắn ôm Vương Nhất Bác ném qua chỗ kế bên còn mình thì ngồi ở chỗ điều khiển.
Thời Hoằng Tinh lo lắng ở ngoài cửa xe dò hỏi: “Tiêu Chiến ?”
Tiêu Chiến ra dấu hiệu OK, sau đó đạp mạnh cần ga khởi động xe, chạy đến gần xe Đại Hào dừng lại.
Đại Hào quay cửa xe xuống, nhìn họ, nói: “Vương Nhất Bác mày làm sao vậy? Tự mình không dám gọi con chó của mình tới giúp?”
Cô gái tóc dài ngồi ở vị trí phó lái bên cạnh hắn mím môi cười.
Vương Nhất Bác thò người ra lạnh lùng nói: “Bởi vì mày còn chưa đủ tư cách, nếu không gọi chủ nhân Hoắc Chiếu Ninh của mày đến? Tao xem mày vẫn chưa tính là con chó Hoắc Chiếu Ninh nuôi, nhiều nhất là Hoắc Chiếu Ninh nuôi một con heo.”
Sắc mặt Đại Hào đột nhiên chìm xuống.
Tiêu Chiến đóng cửa xe lại, không cho Vương Nhất Bác tiếp tục cãi nhau với Đại Hào.
Vương Nhất Bác nói mà không có biểu cảm gì: “Để cho tôi lái.”
Tiêu Chiến giơ tay lau vết máu trên môi, sau đó chùi vết máu vào tay lái, anh nói: “Không được.”
Vương Nhất Bác hỏi: “Khác nhau ở chỗ nào?”
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm phía trước, thấy người phát lệnh ưỡn cái bụng đứng ở ven đường, cầm trong tay một khẩu súng chậm rãi giương cao, nói với Vương Nhất Bác : “Em uống rượu.”
Vương Nhất Bác sững sờ, lạnh lùng nói: “Bệnh thần kinh.”
Tiêu Chiến nghĩ, Vương Nhất Bác uống rượu, còn mình lại mệt nhọc điều khiển xe. Tiêu Chiến lắc đầu, cố gắng tập trung tinh thần cao độ, nhìn đường núi phía trước đen kịt.
Người phát lệnh cười cười, nổ súng.
Nghe thấy tiếng súng, Tiêu Chiến nghĩ thầm súng trong tay người kia có thể là súng thật, sau đó chân dùng sức đạp cần ga, xe chạy như bay đem toàn bộ náo loạn để ra phía sau.
Đại Hào xuất phát nhanh hơn họ, xe vượt mặt họ, động cơ phát ra âm thanh rất to, bay nhanh về phía đỉnh núi.
Tiêu Chiến theo sát Đại Hào, rõ ràng thần sắc căng thẳng, vẫn còn phân tâm hỏi Vương Nhất Bác : “Đường đi thế nào?”
Vương Nhất Bác dựa vào lưng ghế, cảm thụ lúc ô tô tăng tốc cường liệt đẩy lưng của mình, cậu nói: “Anh đường cũng không biết? Anh điên rồi sao?”