Thời gian còn sớm, trên hành lang tầng trệt của phòng VIP ngoại trừ vài y tá vội vàng đi qua cũng không có những người khác.
Tiêu Chiến đi theo sau Vương Quan Sơn tới trước cửa sổ thủy tinh thì dừng lại, anh nghe Vương Quan Sơn nói: “Sau khi cậu đi, Nhất Bác đầu tiên là tìm cậu khắp nơi, sau đó không tìm được thì bắt đầu giận dỗi, không ăn không uống cũng không ngủ, nhất định muốn tôi tìm cậu về.”
“Vương tiên sinh, ông có nghĩ nếu như tôi chết, Nhất Bác phải làm sao?” Tiêu Chiến hỏi lão.
Vương Quan Sơn cười một tiếng, dựa vào cửa sổ thủy tinh nhìn cậu: “Lẽ nào cậu thật cho là tôi sẽ giết cậu?”
Tiêu Chiến không nói lời nào.
Vương Quan Sơn tiếp tục nói: “Tôi gọi Siêu thúc tìm người thử cậu. Nói thật từ đầu tôi nhìn không lọt cậu, bất kỳ người đàn ông nào bán mặt hoặc bán thân thể của mình tôi đều nhìn không lọt. Cậu ngược lại là ngoài dự liệu của tôi, rất tốt.”
Tiêu Chiến nhìn gương mặt thành khẩn của Vương Quan Sơn, nghĩ thầm: Thiếu chút nữa tôi đã tin ông.
Vương Quan Sơn vỗ vỗ vai anh: “Các cậu chắc không hiểu, tôi thật không hy vọng cậu và Nhất Bác duy trì loại quan hệ này, tôi cũng vì muốn tốt cho các cậu, nhưng đáng tiếc Nhất Bác không hiểu.”
Tiêu Chiến trầm mặc một lúc, anh nói: “Tôi thật sự yêu Nhất Bác .”
Vương Quan Sơn nghe vậy chỉ cười: “Tình yêu của đàn ông, có lúc cũng không đáng giá mấy đồng tiền.”
Tiêu Chiến nhìn thẳng lão, trong ánh mắt không tiết lộ tình cảm dư thừa.
Vương Quan Sơn thở dài một hơi: “Hai ngày nay tôi luôn nghĩ, nên xử lý chuyện của Nhất Bác như thế nào. Nhất Bác tùy hứng cũng do tôi cưng chiều mà ra, mẹ của nó qua đời sớm, tôi không nỡ để nó chịu oan ức, nó muốn cái gì cũng cho nó. Từ nhỏ nó cũng không chịu học cho giỏi, chuyện bang phái chuyện của công ty tất cả không có hứng thú, chỉ tùy tâm sở dục tùy ý làm bậy, tôi cũng tùy theo nó. Ngược lại tôi nuôi nổi nó, coi như tôi không còn, anh của nó cũng nuôi nổi nó.”
Tiêu Chiến lẳng lặng nghe, trong lòng nghĩ lúc Vương Tiểu Cát nhốt Vương Nhất Bác trong phòng tối Vương Quan Sơn ở nơi nào? Những chuyện này ông biết hay là không biết?
Vương Quan Sơn nói chuyện không nhanh không chậm: “Có lúc tôi nghĩ, đến khi nào Nhất Bác mới như một người trưởng thành gánh lấy trách nhiệm của đời mình, vì tôi và anh của nó chia sẻ một chút. Sau này Tiểu Cát cũng thường khuyên tôi, đừng lo cho nó nữa, nó vui vẻ là được rồi. Kết quả chuyện của cô gái lúc trước chắc cậu cũng biết, là Nhất Bác đưa cô ta về nhà không quản được thủ hạ, làm lớn chuyện này. Chính nó cũng chạy không thoát, tuổi còn trẻ đã bị ngồi tù.”