Cuối cùng, Vương Nhất Bác vẫn tự mình đi ra ngoài đối mặt với Vương Quan Sơn.
Tiêu Chiến hé mở cửa phòng nhìn ra ngoài, anh thấy Vương Quan Sơn đang đứng ở cửa sổ phòng tiếp khách, vì vậy anh nói với Vương Nhất Bác : “Tôi ở đây, có chuyện gì cậu kêu tôi.”
Vương Nhất Bác nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng. Lúc cậu mở cửa đi ra ngoài Tiêu Chiến nắm lấy cánh tay cậu, sửa áo ngủ cho ngay ngắn. Cậu sờ sờ mặt của anh nói: “Không có chuyện gì, đừng lo lắng.”
Vương Nhất Bác đi ra ngoài, anh không đóng cửa phòng mà chừa một khe nhỏ, dựa vào tường nhìn ra phía ngoài.
Vương Quan Sơn nhìn Vương Nhất Bác đi ra, ngoài dự liệu của Tiêu Chiến , lão không tức đến nổ phổi, chỉ nói: “Nghe nói lúc trước con bị bệnh một hồi?”
Vương Nhất Bác nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Vương Quan Sơn hỏi cậu: “Bây giờ hoàn toàn khỏi chưa?”
Vương Nhất Bác không trả lời, chỉ hỏi: “Sao ba về sớm vậy?”
Vương Quan Sơn dựa vào bệ cửa sổ nói: “Lúc con ra tù không phải ba ba không muốn về đón con, là lâm thời gặp chuyện ngáng chân, bây giờ đã xử lý xong lập tức trở về thăm con.”
Vương Nhất Bác không nói lời nào.
Vương Quan Sơn đưa tay ra: “Lại đây để ba ba ôm một cái.”
Vương Nhất Bác đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Vương Quan Sơn chỉ nói: “Lâu như vậy không gặp mặt, thật sự không nhớ ba ba?”
Lúc này Vương Nhất Bác mới chậm rãi đi tới, để Vương Quan Sơn ôm cậu vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu một cái mới thả ra.
Vương Quan Sơn nhìn cậu, nói: “Gầy rồi.”
Vương Nhất Bác nhìn xuống đất, không nhìn cha mình.
Hai tay Vương Quan Sơn bỏ vào túi quần, lão năm nay đã năm mươi nhưng nhìn chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân hình vẫn cao to, dung mạo ngũ quan giống Vương Tiểu Cát hơn. Lão là một người thoạt nhìn rất ôn hòa, lúc xuất hiện ở trước mặt phóng viên và trên màn ảnh thường mang một cặp kính mắt, tất cả đều là âu phục giày da, cho người cái nhìn đầu tiên ấn tượng rất tốt.
Lại như bây giờ lão đối mặt với Vương Nhất Bác , cũng là hình tượng một người cha bao dung, thậm chí còn có thể sử dụng từ cưng chiều để hỏi Vương Nhất Bác : “Người trong phòng của con là từ trong ngục giam mang về?”
Vương Nhất Bác mặt không thay đổi “Ừ” một tiếng.
Vương Quan Sơn nói: “Ba cảm thấy như vậy không tốt, con cảm thấy thế nào, Nhất Bác ?”
Tiêu Chiến nghe cha con họ đối thoại, mới bắt đầu luôn cảm giác cách nói chuyện của Vương Quan Sơn với Vương Nhất Bác rất quen thuộc, đến lúc này cuối cùng anh đã hiểu, loại ngữ khí kia giống Vương Tiểu Cát nói chuyện với Vương Nhất Bác đến mấy phần. Chắc là Vương Tiểu Cát nghe ba của mình nói chuyện với em trai như vậy nên bắt chước học theo, nhưng chung quy Vương Tiểu Cát vẫn học chưa đủ tốt.