Đợi đến khi Tiêu Chiến đón xe trở về nhà, đã qua giờ cơm trưa.
Tài xế lái taxi dừng xe bên ngoài hai cửa sắt lớn, lúc Tiêu Chiến xuống xe nói một câu: “Đây không phải là nhà của Vương Quan Sơn sao?”
Tiêu Chiến không nói gì. Anh đợi xe taxi quay đầu đi khỏi mới đi đến bên trái cửa hông, nhập password mở cửa.
Lúc cửa mới vừa mở ra, một chiếc ô tô màu đen chạy đến trước cửa rồi giảm bớt tốc độ, ngồi sau trong xe là Vương Tiểu Cát.
Vương Tiểu Cát mặt không thay đổi nhìn anh không nói gì, lúc hai tấm cửa sắt lớn tự động mở ra, Tiêu Chiến nhìn thấy ô tô chạy về phía tòa biệt thự lớn.
Tiêu Chiến đi đường nhỏ trở về chỗ Vương Nhất Bác ở, cách hoa viên anh nghe tiếng động truyền đến từ biệt thự phía trước, xem ra sau khi Vương Tiểu Cát xuống xe đi vào biệt thự phía trước.
Tòa biệt thự nhỏ ở phía sau rất yên tĩnh, sau khi Tiêu Chiến vào cửa đứng ở thang gác nhìn lên trên lầu, sau đó mở cửa phòng bếp lầu một đi vào, đem cháo và bánh bao bỏ vào lò vi ba hâm nóng.
Anh ngồi trên ghế cạnh bàn ăn đợi đến khi lò vi ba phát ra “Keng” một tiếng mới đứng dậy lấy thức ăn bên trong ra. Anh vẫn dùng hộp thức ăn cũ đựng lại, bỏ vào túi nylon đi lên lầu hai.
Lúc chưa mở cửa Tiêu Chiến nghĩ có lẽ Vương Nhất Bác không ở nhà, nhưng khi anh mở cửa thì nhìn thấy Vương Nhất Bác vẫn như cũ nằm trên giường ngủ say, chăn kéo lên che nửa khuôn mặt, tóc tai rối như tơ vò, hai má đỏ ửng.
Tiêu Chiến theo bản năng thả nhẹ bước chân, anh đi tới bên giường, đem túi nylon để trên tủ đầu giường, ngồi xuống để sát vào mặt Vương Nhất Bác gọi cậu: “Nhất Bác ?”
Một tay Vương Nhất Bác kề sát hai má, ngón tay hơi giật giật.
Tiêu Chiến đưa tay ra, dùng ngón út móc lấy ngón út của cậu, nhẹ nhàng hô: “Vương Nhất Bác .”
Vương Nhất Bác từ từ mở mắt, gương mặt mờ mịt, vẫn chưa phục hồi tinh thần.
Tiêu Chiến nói: “Ăn cơm trưa chưa? Tôi mang về cho cậu canh bí đỏ và tiểu lung bao của Thịnh Ký nè.”
Vương Nhất Bác tiếng nói khàn khàn, hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Tiêu Chiến kéo chăn xuống một ít, sờ cổ cậu thấy mồ hôi ẩm ướt, nói: “Đã buổi trưa, đừng ngủ nữa, thức dậy ăn trưa.”
Vương Nhất Bác liếm liếm đôi môi khô khốc, không nhịn được nói: “Tôi không ăn.”
Tiêu Chiến nhìn cậu: “Là cậu nói muốn ăn tôi mới đi mua cho cậu.”
Vương Nhất Bác cau mày, rất không thoải mái, mi tâm nhíu lại: “Anh đi đã bao lâu? Sao không ngày mai trở về luôn đi?”
Tiêu Chiến nói: “Nhà của cậu ở nơi hẻo lánh, việc này cũng có thể trách tôi?”
Vương Nhất Bác nói: “Vậy thì tôi không ăn, ném đi.”
Tiêu Chiến trầm mặt nhìn cậu, cầm cháo và bánh bao đi ra ngoài. Anh rời phòng, vốn tiện tay muốn vất hết thức ăn nhưng anh ở bên ngoài bôn ba nửa ngày chưa kịp ăn cái gì, lúc này đột nhiên cảm thấy rất đói bụng, vì vậy ngồi ở bên ngoài phòng tiếp khách, thẳng thắn đem thức ăn, ăn hết.