Cảm giác bất an dày đặc đến mức khiến cô không thể nhắm mắt thêm được nữa.
Và rồi, cảnh vật quen thuộc trước cổng nhà hiện ra..
Ngay khi chiếc xe lăn bánh qua cổng lớn, hai vệ sĩ áo đen lập tức tiến lên mở cửa. Như Ca không vội, cũng chẳng hề hấp tấp. Cô thong thả xách túi, bước xuống xe với ánh mắt lướt qua vẻ mặt nghiêm túc của bọn họ. Một nụ cười lạnh thoáng qua trên môi cô.
Bầu không khí trong sân nhà như đông đặc lại, nặng nề và ngột ngạt. Như Ca khẽ nhướng mày.
Cửa nhà mở hé, chẳng hề khoá, như thể có người cố tình để vậy. Nội thất bên trong bị xê dịch, lộn xộn một cách khó hiểu.
Cô bước vào phòng khách, ánh mắt chạm ngay kẻ đang ngồi vắt chân, ngạo nghễ trên sofa như thể nơi này là nhà hắn.
\”Ồ, chào ngài Blenk thân mến,\” cô cất giọng mỉa mai, \”Tôi thật vinh hạnh khi được gặp lại ngài.\”
Giọng nói và biểu cảm trái ngược hoàn toàn. Như Ca chẳng buồn nhìn hắn thêm một giây, định quay người rời đi.
Thế nhưng ngay khi cô vừa xoay lưng, giọng cô lạnh lẽo vang lên:
\”Xin lỗi, trong nhà tôi không nuôi chuột. Ngài Blenk có thể báo với kẻ đó một tiếng chứ? Tôi không muốn bẩn tay.\”
Blenk bật cười, giọng trầm và không giấu vẻ thích thú.
\”Chà, Xily , cô quá lời rồi. Chuột nào đâu… lại đây, ngồi đi. Tôi có chuyện muốn nói. Đừng để tâm đến cái thứ rác rưởi ấy.\”
Lời hắn vừa dứt, một gã mặc đồ đen xuất hiện, đứng chắn trước mặt cô. Cao lớn, vững chãi như bức tường, che khuất tầm nhìn cô hoàn toàn.
Như Ca hiểu rõ – cô không thể từ chối. Cô liếc qua tên kia, rồi lạnh lùng quay trở lại.
\”Haha, cô đâu cần phải quay về làm gì. Cứ bắt tên chuột ấy lại rồi xử lý thôi.\” – Hắn vừa nói vừa rít một hơi xì gà, thong thả chỉnh lại cà vạt.
Cô chẳng buồn đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc sofa đối diện. Cô biết rõ quy tắc của trò chơi này – dù có giết tên kia, cô vẫn phải ngồi lại, nghe hắn nói.
Ánh mắt Blenk dừng lại trên người cô, khiến cô chỉ thấy ghê tởm . Hắn – Blenk từ lâu đã mang tâm tư dơ bẩn, từng cảnh cáo cô không được gần gũi với bất kỳ ai khác giới. Dù hơn cô cả chục tuổi, hắn vẫn luôn toát ra thứ khí chất nguy hiểm của một kẻ dày dạn, tự phụ. Khuôn mặt dù có trẻ , sắc nét , đôi mắt phượng ấy luôn đầy vẻ giễu cợt, kiêu ngạo , như nhìn con mồi đang mắc kẹt.
Cô nhìn thẳng vào hắn, không hề né tránh:
\”Ngài không để tôi thay đồ mà đã vội muốn tôi ngồi với ngài. Xem ra là chuyện lớn.\”
Hắn nheo mắt, phả ra làn khói trắng mờ rồi đáp:
\”Tâm trạng tôi hôm nay rất tốt. May thay, cô cũng không dính dáng tới bất kỳ gã đàn ông nào.\”
Lời hắn lửng lơ, chẳng đầu chẳng cuối. Cô chẳng buồn để tâm.
\”Nói đi. Chuyện gì khiến ngài đích thân đến tận đây?\”
Gương mặt Blenk bỗng trở nên nghiêm túc. Hắn ngả người về phía trước, nở nụ cười nửa miệng:
\”Những năm qua, cô vẫn chẳng dễ sống nhỉ?\”
Câu nói ấy như lưỡi dao khoét sâu vào tim Như Ca. Một phần nơi lồng ngực cô như bị xé toạc. Một cơn đau cũ kỹ trào lên, buốt nhói và nhức nhối.
Dự cảm xấu lướt qua như bóng ma. Không phải vì tổ chức. Cũng chẳng vì Blenk. Mà chỉ có thể là vì một người – người mà cô chôn sâu trong đáy tim, không cho phép mình nhớ đến.
Hơi thở cô thoáng gấp gáp. Ánh mắt cô lóe lên sát khí, nhưng chỉ trong tích tắc. Cô nhanh chóng siết chặt lý trí, không thể để lộ bất kỳ biểu cảm nào – dù chỉ là một vết rạn nhỏ. Bởi cô biết những kẻ này không tầm thường , dù chỉ một chút cảm xúc hay hành động nhỏ cũng khiến họ nắm đầu cô.
Một giây sau, cô đã trở lại với vẻ lạnh lẽo quen thuộc.
\”Dư thừa.\” – Giọng cô cứng như thép. – \”Tổ chức có chỉ thị gì?\”
Blenk vẫn giữ nụ cười mỉa mai:
\”Tôi nghi ngờ cô, Xily.\” – Giọng hắn hạ thấp, rít từng chữ – \”Cô phản bội tôi.\”
Lời buộc tội rơi xuống như tiếng chuông báo tử.