Quá trình đến đảo rất thuận lợi, Kim Junkyu luôn được Haruto ôm trong lòng.
Phi công cũng là người phục vụ riêng cho Haruto, từng gặp Kim Junkyu rất nhiều lần, biết đây là bạn đời mà Haruto luôn quý trọng nâng niu. Bấy giờ thình lình thấy Kim Junkyu bị trói khiến cậu ta giật nảy mình.
Đôi chồng chồng này đang chơi trò tình thú gì vậy?
Phi công hoang mang, bị Haruto trừng mắt thế là vội giả vờ như chưa thấy gì, chạy về buồng lái. May mà Kim Junkyu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, tự an ủi mình rằng người mất mặt là Haruto kia kìa, nên vừa lên trực thăng đã ngả đầu ngủ mất, chẳng hề bị ám ảnh gì cả.
Cậu vốn ngủ chưa đủ giấc, khi tỉnh lại, nhận ra mình lại được Haruto bế. Kim Junkyu vô thức dụi vài cái vào người Haruto, sau đó vươn vai duỗi người, cảm thấy cơ thể Haruto bắt đầu cứng lại.
Kim Junkyu hiểu ra, chắc là trong ký ức \’giả\’ của Haruto, cậu không hề làm ra những hành vi nũng nịu như vậy. Kim Junkyu bèn yên tĩnh lại, quay về với dáng vẻ mệt mỏi bất lực.
\”Dậy rồi à? Dựa vào tôi đừng nhúc nhích, kẻo ngã xuống đấy.\” Giọng Haruto có vẻ rất hung hãn.
Kim Junkyu dựa vào lồng ngực hắn, Haruto rời một tay khỏi lưng cậu, sau đó cậu nghe thấy tiếng cửa xe mở ra. Tiếp đến, Kim Junkyu được đặt lên ghế ngồi mềm mại. Haruto cũng bước vào từ phía cửa còn lại, sau khi đóng kín cửa, xe chậm rãi lăn bánh.
Kim Junkyu chẳng thấy gì cả, cũng không biết rằng vẻ mặt Haruto ngồi cạnh mình đang bí xị. Haruto còn nhớ động tác dụi đầy thân mật của Kim Junkyu khi vừa tỉnh lại. Trông Kim Junkyu rất quen thuộc, không chừng đã làm hàng trăm hàng nghìn lần và… đối tượng không phải hắn.
Càng nghĩ về nó, Haruto càng nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trong khoảng thời gian trả lại tự do cho Kim Junkyu. Kim Junkyu và kẻ đó đã cùng nhau lưu giữ rất nhiều kỷ niệm hạnh phúc, và trong mắt Kim Junkyu, hắn mãi mãi không thể mang đến những xao xuyến rung động như kẻ đó mang đến cho cậu.
Chịu ảnh hưởng từ gia đình, từ nhỏ Haruto đã vô cùng cực đoan. Chuyện gì hắn cũng phải đứng đầu, phải mạnh mẽ, phải dốc sức làm đến cùng.
Không thể trở thành người quan trọng nhất với Kim Junkyu, vậy hắn sẽ làm kẻ xấu xa nhất. Chí ít thì… cũng khiến Kim Junkyu khắc ghi hắn trong tim suốt đời. Haruto nhìn hàng ghế đằng trước, không ai cả. Hắn không muốn để kẻ khác nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của Kim Junkyu nên đã đuổi hết mọi người đi, bật chế độ lái tự động.
Cả hòn đảo này là của hắn, rất ít người, sẽ không gặp xe khác hoặc ai khác. Bấy giờ trong xe chỉ còn hai người họ, hắn đã có thể làm những việc khác rồi. Haruto chậm rãi vươn tay.
Kim Junkyu đang thả hồn trên mây thì chợt bị chạm vào eo, một cánh tay luồn vào trong.
Kim Junkyu cảm nhận được Haruto đang đến gần, sau đó cắn tai cậu: \”Để tôi xem đêm qua có bị thương không.\” Kim Junkyu vùng vẫy: \”Không bị thương.\”
Tuy đêm qua khá thô bạo, nhưng họ đã chuẩn bị đầy đủ các bước nên không tạo ra vết thương gì trên người cậu cả.
Haruto choàng tay qua eo cậu, nhấc bổng cậu đặt lên người mình: \”Không có, vậy tiếp tục.\”
Kim Junkyu: \”…?\”
Tiếp tục gì, câu này… sẽ không giống như cậu đang nghĩ chứ?
Sự thật chứng minh đúng là giống như cậu nghĩ. Haruto vừa hôn Kim Junkyu, vừa bắt đầu động tác.
\”Hưm…\” Kim Junkyu hậm hực cắn lên vai Haruto: \”Haruto, anh điên rồi sao?\”
\”Suỵt.\” Haruto bị cắn mà chẳng hề để tâm, hắn nâng tay xoa đầu Kim Junkyu đầy trìu mến, cất giọng trầm ấm: \”Nếu em không muốn để người khác nghe thấy thì phải kiểm soát âm thanh của mình đấy.\”
\”Anh…\”
Kim Junkyu chắc như đinh đóng cột rằng chỉ cần Haruto vẫn là chính mình, linh hồn bên trong không phải ai khác, với tính chiếm hữu của Haruto với cậu, chắc chắn sẽ không còn ai bén mảng tới đây được đâu.
Nên rốt cuộc bây giờ là sao?
… Huống chi Haruto đối xử với cậu như vậy, không sợ cậu tức giận à?
Động tác của Haruto rất mạnh, tư thế này cũng giúp \’nó\’ vào sâu hơn, khiến một giọt nước mắt của Kim Junkyu tràn mi. Giọt nước mắt ấy thấm ướt lớp vải đen che mắt, mái tóc đen nhánh và khuôn mặt trắng tái tạo nên thế đối lập rõ rệt, Kim Junkyu cắn môi, không để mình phát ra tiếng.
Đôi môi xinh đẹp bị cắn trông nhợt nhạt biết nhường nào, sắc mặt cũng khác với ngày thường, vừa thấy dáng vẻ tức giận của cậu, Haruto hoảng hốt dừng lại ngay tắp lự, hắn chẳng thể để ý được gì khác nữa, chỉ biết ôm chầm người yêu vào lòng an ủi.