[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn – Chương 54: Điều nên làm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn - Chương 54: Điều nên làm

Tiết trời dần chuyển lạnh, thời gian thấm thoắt trôi trong những ngày cặm cụi học hành, chớp mắt đã đến kỳ nghỉ đông. Qua cuộc thi cuối kỳ căng thẳng, các bạn học sinh cấp ba tinh thần kiệt quệ sẽ được thư giãn một thời gian ngắn.
\”Nghỉ đông không phải lúc cho các em chơi bời, mà là dành cho những ai có ý chí nghị lực và quyết tâm lội ngược dòng! Ngủ tới trưa mới dậy thì khai giảng có thể thành tích sẽ đứng nhất từ dưới đếm lên đấy, mọi người cần lên kế hoạch trước…\”
Thầy chủ nhiệm vẫn thao thao bất tuyệt trên bục, nhưng đa số mọi người bên dưới không mấy ai tập trung lắng nghe nữa. Thậm chí còn có vài bạn lén lấy điện thoại giấu dưới hộc bàn nhắn tin cho người nhà hoặc chơi game.
Chuông tan học ngân vang, thầy chủ nhiệm bất đắc dĩ xua tay, tức thì ai nấy đều nhảy cẫng lên reo hò ầm ĩ, vác chiếc cặp đã được dọn sẵn từ trước lao vút ra cửa lớp.
Kim Junkyu cũng soạn xong bài tập và sách vở cần ôn cho kỳ nghỉ đông, cậu quay đầu nhìn, bấy giờ Haruto đang thong thả soạn sách vở, Park Jeongwoo thì chào tạm biệt họ rồi cũng hòa vào dòng người hồ hởi bên ngoài.
Chờ Haruto dọn xong, hai người họ về căn hộ gần trường, Kim Junkyu thấy Haruto kéo va li ra xếp quần áo vào.
Kim Junkyu chần chừ một lúc, nói: \”Tạm biệt.\”
Haruto: \”?\”
\”Cậu tạm biệt tôi cái gì?\” Haruto nhíu mày ngoái đầu nhìn, trông đến là hung hãn: \”Cậu theo tôi về nhà đón Tết, đã hứa rồi còn nuốt lời à?\”
Kim Junkyu không muốn nuốt lời, tuy cậu đồng ý sẽ theo Haruto về đón Tết, nhưng từ lúc bắt đầu nghỉ đông cho đến Tết vẫn còn khoảng thời gian dài mà, cậu cứ ở lại nhà Haruto mãi thì không hay lắm.
Kim Junkyu giải thích suy nghĩ của mình với Haruto, kết luận rằng: \”Tôi ở lại đây trước, chờ sắp sang năm mới rồi sẽ theo cậu đến đó.\”
\”Cậu nói mớ gì vậy, một mình cậu ở đây biết ăn gì?\” Haruto bác bỏ thẳng thừng: \”Đừng bảo cậu muốn tôi lết xác từ nhà qua đây chỉ để nấu ăn cho cậu đấy nhé?\”
Kim Junkyu: \”… Tôi chưa từng nghĩ vậy.\”
\”Căn tin trường đóng cửa, ra ngoài ăn lại tốn tiền, tự nấu thì lỡ mất thời gian học, ngoài việc theo tôi về, cậu đưa ra lựa chọn nào cũng có lỗi với cuộc đời cả.\” Haruto nghiêm túc nói, sau đó mở tủ quần áo của Kim Junkyu ra, xếp đồ đạc của cậu vào va li luôn.
Ác khoác, áo len, quần ngoài, đồ ngủ, quần lót… để xem nên chọn màu nào đây nhỉ.
\”Đủ rồi, cậu không thấy buồn nôn à.\” Kim Junkyu giật lại quần lót của mình, vành tai đỏ lựng: \”Để tôi tự dọn, cậu lo đồ của cậu đi!\”
Haruto tiếc hùi hụi, chỉ đành nhường chỗ lại rồi quan sát Kim Junkyu cất đồ vào va li. Có gì mà buồn nôn, sao cứ phải thẹn thùng với hắn nhỉ, hắn giúp Kim Junkyu dọn đồ thì có sao đâu?
Lần nữa đến nhà Haruto, Kim Junkyu được quản gia – đại diện người giúp việc chào đón nồng nhiệt. Còn hơn nửa tháng mới bước sang năm mới, quả nhiên bố mẹ Haruto vẫn vắng nhà, thế là nơi đây vẫn là phương trời riêng của Haruto, Kim Junkyu cũng nhẹ nhõm phần nào.
Kim Junkyu và Haruto dậy lúc tám giờ sáng, học một mạch đến sáu giờ tối, giữa chừng sẽ ăn cơm nghỉ ngơi có giờ giấc nhằm giữ tinh thần học ở mức tốt nhất.
Đêm đến, họ sẽ cùng chơi game hoặc xem phim thả lỏng đầu óc. Tối nay, sau khi ôn tập và dùng bữa xong, Kim Junkyu lười không muốn động đậy, bèn cùng Haruto làm tổ trên giường xem phim truyền hình.
Cậu nhớ hình như Haruto thích xem mấy bộ phim dài tập sáo rỗng lắm, không thì cũng chẳng đến mức hễ mở miệng là thốt ra đủ các kiểu tình tiết chỉ có trên ti vi, cái hôm trò chuyện với Haruto lúc tảo mộ, Haruto còn nói lo cậu sẽ có một mối tình đậm sâu đầy trắc trở đớn đau với Alpha nhà cao cửa rộng nào đấy như trong mấy bộ phim truyền hình cũ rích.
Kim Junkyu không ý kiến về thể loại phim, cậu quyết định xem bộ phim truyền hình dài tập đang công chiếu, nhìn vào biết ngay tình tiết sẽ quằn quại lắm. Haruto nhìn thoáng qua Kim Junkyu nhưng không nói gì, hai người tìm tư thế xem thích hợp, đắp chăn theo dõi.
Quả nhiên bộ phim này toàn mấy tình tiết khuôn sáo thường thấy, Alpha nhà giàu phải lòng Omega trong sáng đơn thuần nghèo khổ, hai người tiếp xúc rồi nảy sinh tình cảm, đương lúc mập mờ thì một cơn mưa tình cờ xối ướt áo Omega, Alpha bèn đưa Omega về nhà thay đồ.
Sau đó là tình tiết thay đồ và quyến rũ nhau trong vô thức, ngọt ngào nồng thắm, giúp tình cảm của đôi nhân vật chính thăng hoa. Bấy giờ, Omega nhà giàu sở hữu khuôn mặt đẹp sắc sảo xuất hiện trước mặt họ.
Omega nhà giàu nhìn Omega đơn thuần nghèo khổ với vẻ phẫn nộ, giơ tay tát thẳng mặt đóa hoa đơn thuần kia. Đóa hoa đơn thuần bị ăn tát nhìn Omega nhà giàu bằng ánh mắt ngỡ ngàng, sau đó lại rưng rưng nhìn sang Alpha, mong mỏi Alpha sẽ ra mặt cho mình.
Nào ngờ Alpha mà mình đem lòng yêu mến lại lảng tránh, ấp úng rằng: \”Đây là bạn từ nhỏ của anh… Tính cậu ấy nóng nảy, Tiểu Hae, tính cách em dịu dàng điềm đạm, khoan dung chút nhé.\”
\”Em nhường cậu ta, dù em bị đánh cũng chẳng hề gì sao?\” Lệ đắng chực trào mi, ấy vậy mà Alpha đang bị cậu nhìn chỉ ngoảnh đầu, không đáp.
Tiếp đến, Omega bạn từ nhỏ ở lại ăn cơm, những món ăn được chuẩn bị đều là mấy món cậu ta thích, bố mẹ của Alpha cũng ân cần gắp thức ăn cho cậu ta, tỏ rõ niềm yêu thích của mình.
Điều quan trọng nhất là Alpha nhà giàu luôn một mực để tâm đến mọi cảm xúc của người bạn từ nhỏ, hết thêm cơm rồi gắp thịt, quẳng đóa hoa đơn thuần sang một bên. Đóa hoa đơn thuần bần thần lững thững về nhà, lúc đi qua đường thì bị xe \’hôn\’, thương nặng, mất trí nhớ.
Haruto: \”…\”
Cái quái gì thế này, tại sao bộ phim khiến Alpha căm ghét, cản trở người ta theo đuổi tình yêu đích thực này còn chưa bị tẩy chay vậy.
Haruto chuyển đài khác với vẻ mặt vô cảm. Kim Junkyu đang xem đến nhập tâm thì đột nhiên bị chuyển sang kênh tin tức, cậu sửng sốt.
Kỳ lạ, Haruto không chịu xem tiếp bộ phim truyền hình khung giờ vàng mà cậu ấy thích, chắc chắn có vấn đề!
Kim Junkyu nảy ra một cách, hỏi Haruto: \”Cậu có bạn Omega nào chơi với nhau từ nhỏ không?\”
Haruto nhoẻn miệng cười hình thức, bóp mặt Kim Junkyu: \”Hỏi chuyện này làm gì, muốn làm quen à?\”
Kim Junkyu nghe Haruto trả lời như thế, biết ngay là có. Cũng đúng, Haruto quen biết rộng mà, đâu thể nào toàn Alpha với Beta được. Chỉ không biết quan hệ giữa Haruto và Omega xứng đôi vừa lứa quen biết nhau từ nhỏ kia sẽ thế nào nhỉ.
Kim Junkyu đùa rằng: \”Anh Watanabe yên tâm, lúc bạn cậu đến nhà, tôi sẽ cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình! Tôi lánh mặt để các cậu thoải mái làm gì thì làm.\” Kim Junkyu vừa dứt lời đã bị Haruto trùm chăn lên người đẩy lăn vài vòng.
Cách lớp chăn, Haruto vỗ nhẹ lên đầu Kim Junkyu tỏ vẻ tức giận. Lánh mặt, đừng có mơ, con đường lánh mặt của cậu bị tôi chắn kín mít rồi!
Còn vài ngày là đến giao thừa, bố mẹ Haruto đều về nhà sum vầy. Bố Watanabe vẫn mang dáng vẻ nghiêm túc, thấy Kim Junkyu cũng chẳng hỏi tại sao cậu lại ở đây hoặc nói thêm lời gì, chỉ gật đầu một cách nghiêm nghị.
Mẹ Haruto thì nhiệt tình hơn nhiều, thậm chí nhiệt tình đến mức khiến Kim Junkyu hơi hoảng hốt. Mẹ Haruto vốn xinh đẹp, có điều bình thường nghiêm quá nên khi bà nở nụ cười với ai đó, sẽ khiến người đối diện có thiện cảm vô cùng.
\”Tiểu Kyu, lúc dì đi khảo sát thấy trang phục của một nhà thiết kế rất hợp với khí chất của cháu, nên có mang nhiều bộ về cho cháu lắm nè, không biết cháu thích không?\” Mẹ Watanabe cười, đẩy một cái va li nhỏ đến chỗ Kim Junkyu.
Kim Junkyu ngây người, không biết mình có nên nhận món quà quý giá này không.
Cậu không có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với Omega hiền hòa thân thiết trong độ tuổi này, cậu chỉ sở trường trong tình huống có người mua quần áo cho cậu xong sẽ ngay lập tức khoe khoang chiến tích lẫy lừng của mình, rồi ép cậu phải thừa nhận chúng.
Thật ra chẳng cần cậu phản ứng, bởi Haruto đã nhận thay rồi. Haruto còn mở va li xem, chê bai: \”Phù hợp khí chất gì chứ, cậu ấy mặc nó nhìn mới tục, thôi vậy, để con treo vào tủ đồ của cậu ấy.\”
\”Lần này chọn chưa tốt.\” Mẹ Watanabe cũng chẳng tức giận: \”Lần sau sẽ chọn đồ tốt hơn cho Tiểu Kyu.\” Khi thốt ra những lời này, trông mẹ Watanabe rất thản nhiên, nhưng thực ra bà đang chăm chú quan sát vẻ mặt Kim Junkyu.
Bà không biết Kim Junkyu sẽ thiện cảm với những bậc cha chú có tính cách thế nào, chỉ đành bắt đầu từ hình tượng mẹ hiền bình thường nhất.
Hình tượng này không gây hoài nghi, nhưng đồng thời cũng rất khó để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Kim Junkyu, dù sao cũng quá tầm thường…
Đang nghĩ thế thì mẹ Watanabe thấy Kim Junkyu cúi đầu, dường như còn hơi gồng người, cố gắng đứng thật thẳng.
\”Cảm ơn dì ạ.\” Giọng Kim Junkyu lí nhí: \”Dì chọn gì cũng tốt, đây là trang phục tốt nhất cháu từng thấy.\”
Mẹ Watanabe đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, dễ dàng nghe ra được người đối diện có đang nịnh bợ mình hay không.
Kim Junkyu chẳng hề tâng bốc lấy lòng bà, thậm chí khi ghép hai câu với nhau chỉ như lời khách sáo thôi, nhưng bà vẫn cảm nhận rõ lòng chân thành trong ấy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.