Lúc Haruto mặc quần áo đàng hoàng đi ra, Kim Junkyu vẫn đang ngồi bên bàn làm đề, pheromone của hắn trên tay cậu đã biến mất, Kim Junkyu lại trở thành chàng Kim Junkyu sạch sẽ không vương mùi hương gì.
\”Sao vậy?\” Kim Junkyu không hiểu lắm lý do tại sao Haruto cứ nhìn tay cầm bút của mình mãi, bèn ướm lời: \”Cậu không hiểu câu nào à? Cần tham khảo không?\”
\”…\”
Lớn chừng này tuổi rồi, Haruto chưa từng nghe ai nói như vậy với mình cả, vấn đề là Kim Junkyu thật sự có tư cách cho hắn tham khảo, cảm giác hắn cho Kim Junkyu vào phòng ký túc xá này cứ như đang tự làm tự chịu vậy.
Haruto càng nghĩ, mặt càng xụ xuống, hắn kéo bàn học và ghế của mình đi, ngồi quay lưng lại phía sau Kim Junkyu , bắt đầu tự học.
Kim Junkyu vượt qua vài ngày bình yên trong phòng, Haruto – đại ca trường hung hãn cùng cực trong truyền thuyết đến nay vẫn chẳng làm gì cậu cả, cũng không chủ động kiếm chuyện, quá lắm là thái độ nói chuyện hằn học chút thôi, chứ vẫn trong phạm vi bình thường.
Thi thoảng cậu lại tình cờ nhớ đến ống thuốc tiêm không biết tên trong tủ Haruto , nhưng chưa từng thấy hắn mở cánh cửa tủ ấy ra bao giờ, cứ như thứ đó không hề tồn tại vậy.
Tiết thứ ba sáng nay là Ngữ văn, thầy chủ nhiệm đứng trên bục nói thật chậm về văn ngôn, bên dưới đã đổ gục thành đàn. Kim Junkyu ngồi thẳng lưng, một tay cầm bút, tay kia để trong hộc bàn bấm điện thoại.
Trên màn hình điện thoại là tin nhắn nhở: [Hôm nay tới bệnh viện kiểm tra định kỳ.]
Kim Junkyu kéo xuống vài lần, sau đó đặt điện thoại về, đang định tập trung học thì nghe tiếng \’bịch\’ vang lên sau lưng, dường như có ai đó đánh rơi bút lên sách. Sau đó là tiếng chân ghế ma sát với mặt đất. Kim Junkyu quay đầu, thấy Haruto đứng lên.
\”Thưa thầy.\” Haruto đút hai tay vào túi quần, mặc kệ ánh nhìn từ các bạn trong lớp, chỉ cụp mắt nói: \”Em không khỏe, muốn xin nghỉ nửa buổi về ký túc xá.\”
Thầy chủ nhiệm đẩy kính: \”Em lại không khỏe à? Em Haruto , tần suất em không khỏe hơi cao đó.\”
\”Đúng vậy.\” Haruto đáp: \”Em yếu đuối.\” Trong lớp vang lên những tiếng cười khó nén, nhưng nhanh chóng im bặt.
Thầy chủ nhiệm bất đắc dĩ trừng Haruto , sau đó xua tay cho hắn đi. Kim Junkyu nhìn Haruto đi thẳng ra lớp, lại nhìn sang Park Jeongwoo , dường như Park Jeongwoo đã quá quen với hành động này của Haruto , bấy giờ cậu ta ngáp dài một cái rồi nằm rạp lên bàn, say giấc nồng.
Đến khi tan tiết, Kim Junkyu theo thầy chủ nhiệm vào văn phòng.
\”Em cũng xin nghỉ phép à?\” Thầy chủ nhiệm trợn tròn mắt.
\”Vâng… Tim em không được khỏe, cần đi lấy thuốc và kiểm tra định kỳ.\” Kim Junkyu nói nhỏ nhẹ: \”Nửa buổi là về, làm phiền thầy quá.\” Có thể thấy thầy chủ nhiệm tin tưởng Kim Junkyu hơn nhiều, ông quan tâm hàn huyên với cậu một lúc, sau khi bảo cậu khó chịu chỗ nào phải nói ra thì ký duyệt đơn xin nghỉ phép của cậu.
Kim Junkyu do dự thoáng chốc, vẫn quyết định hỏi thầy chủ nhiệm: \”Haruto cũng không khỏe ạ?\”
\”Haruto ?\” Nhắc tới Haruto , mắt thầy chủ nhiệm lại trợn trừng: \”Có một lần đang học, em ấy nói không khỏe xin nghỉ, ngay tiết sau đã bị thầy bắt gặp đang đánh nhau, chắc không khỏe lắm nhỉ.\”
Kim Junkyu : \”…\” Xem như cậu chưa hỏi.
Những môn tiếp theo toàn là môn phụ, Kim Junkyu không định học, cậu dự tính về ký túc xá lấy sổ khám bệnh rồi đến thẳng bệnh viện. Tiếng chuông vào học lại vang, sân trường vắng lặng, Kim Junkyu bước nhanh về ký túc xá, đến trước cửa phòng.
Kim Junkyu thấy cánh cửa không đóng kín, mà để lộ một khe hở.
… Ai ở bên trong nhỉ, Haruto à?
Kim Junkyu nhẹ cân, bước chân cũng khẽ, cậu đến trước cửa rồi mà người bên trong vẫn chưa nhận ra, Kim Junkyu nghĩ ngợi, đoạn chậm rãi đẩy cửa.
Haruto đang ngồi trên ghế, hai chân gác lên bàn học, duỗi một bên tay ra, tay còn lại cầm một ống tiêm, bấy giờ hắn đang đẩy chất thuốc trong ống vào cơ thể.
Cửa bị đẩy gần như cùng lúc Haruto nhìn sang, khoảnh khắc ấy, ánh mắt sắc bén khiến Kim Junkyu cảm nhận được sát ý đang sôi trào.
May mà ngay sau đó, Haruto đã cụp mắt nhìn xuống, hắn tiêm xong rồi vứt ống tiêm vào thùng rác ở góc cửa, hỏi giọng lạnh lùng: \”Cậu về làm gì?\” Thậm chí không cần phí sức quan sát, Kim Junkyu cũng biết hiện tại tâm trạng của Haruto chẳng tốt chút nào.