Sau khi Haruto đi, Kim Junkyu tiếp tục chơi ném bánh kem. Nhưng mất đi chiếc khiên bảo vệ tự nhiên mạnh mẽ, chẳng mấy chốc cậu lại thua cuộc phải chạy trốn.
Những Alpha hung hãn kia cũng khá nương tay với cậu, dù sao thì họ đâu nỡ để gương mặt xinh đẹp của Kim Junkyu bị phủ trọn kem bơ chứ, nên chỉ trét lớp kem mỏng lên lên mặt và người Kim Junkyu thôi.
Ba mươi sáu kế, chạy là hơn hết, Kim Junkyu lùi mãi ra sau, quyết định không cho người khác có cơ hội trét kem lên người mình nữa.
Thế là Kim Junkyu với khuôn mặt có lớp kem mỏng cầu xin tha thứ, sau đó chuồn đi mất. Cậu vào phòng vệ sinh bên ngoài rửa mặt sạch sẽ, vừa rửa vừa nghĩ.
Không biết Haruto đi đâu rồi, có phải sợ bị trúng bánh kem, làm hỏng hình tượng nên đã lén lút bỏ chạy? Kim Junkyu càng nghĩ càng thấy có lý, nếu không Haruto cũng chẳng đột nhiên rời đi, đã thế lâu rồi vẫn chưa về.
Kim Junkyu suy ngẫm về khả năng của chuyện này, chợt thấy hơi buồn cười. Cậu lau sạch kem trên mặt rồi rửa thêm lần nữa, sau khi vệ sinh sạch sẽ, đang đắn đo xem có nên gọi cuộc điện thoại cho Haruto, trốn theo Haruto một lúc cho tới khi cuộc chiến bên trong kết thúc hay không.
Nào ngờ vừa lấy điện thoại, Kim Junkyu đã nhận được cuộc gọi. Nhìn tên người hiển thị bên trên, Kim Junkyu nhíu mày, nụ cười biến mất.
Là Kim Hajoon.
Kim Junkyu nghe tiếng chuông vang trọn năm giây, cuối cùng vẫn nhận. Cậu không chủ động lên tiếng, chỉ im lặng nghe giọng ở đầu bên kia điện thoại.
Kim Hajoon ở đầu bên kia không đưa ra một loạt yêu cầu ngay khi vừa bắt máy như trước, bấy giờ chỉ thở hổn hển, nghe có vẻ rất khó chịu. Kim Junkyu nhận thấy chuyện chẳng lành, nhíu chặt mày, hỏi: \”Chuyện gì?\”
\”Hình… hình như tôi tới kỳ phát tình rồi, nhưng tôi không mang thuốc ức chế.\” Giọng Kim Junkyu khàn khàn, còn hơi yếu ớt: \”Tôi, tôi ra ngoài chơi với các bạn Alpha, họ…\” Tại sao ra ngoài lại không mang thuốc ức chế? Tại sao một Omega đi chơi với các Alpha mà sơ suất như vậy?
Quá nhiều nghi vấn xuất hiện trong đầu Kim Junkyu, nhưng cậu không hỏi, chỉ trực tiếp cắt ngang lời Kim Hajoon: \”Đừng nói nữa, trốn cho kỹ, đưa địa chỉ của cậu cho tôi.\”
Kim Hajoon đọc địa chỉ, Kim Junkyu ngạc nhiên phát hiện Kim Hajoon cũng ở ngay trong KTV này, bấy giờ đang trốn ở phòng vệ sinh Omega bên cạnh. Kim Junkyu không nhiều lời thêm, cậu cúp máy rồi nhanh chân ra khỏi đây.
Đến bên ngoài phòng vệ sinh Omega bên cạnh, Kim Junkyu nhìn thoáng vào trong, xác nhận nơi này không có ai khác, cũng chẳng ai phát hiện Kim Hajoon đang phát tình, bèn vội vã rời đi.
Là Beta, tất nhiên Kim Junkyu không mang thuốc ức chế theo, nhưng may mà thuốc ức chế là vật cần thiết nên nhiều nơi đều có bán, KTV cũng vậy.
Kim Hajoon mua thuốc ức chế quay lại, vào phòng vệ sinh Omega, đến buồng cuối cùng đang đóng kín, lặng lẽ đưa thuốc ức chế và xịt khử vào bên trong. Thuốc ức chế lập tức được lấy đi, Kim Junkyu đứng ngoài chờ.
Chẳng bao lâu sau, cậu nghe thấy tiếng hít thở của Kim Junkyu đều đặn trở lại.
\”Tôi ổn rồi.\” Kim Hajoon ở bên trong nói vọng ra.
\”Ừ.\” Sau khi chắc chắn Kim Hajoon không còn vấn đề gì nữa, Kim Junkyu cũng chẳng muốn nói nhiều với cậu ta, chỉ bảo \’Sau này ra ngoài chơi nhớ mang thuốc ức chế, không phải lần nào tôi cũng tình cờ ở gần đây\’ rồi rời khỏi. Nhưng chưa đi được bao xa, Kim Hajoon bên trong chợt lên tiếng: \”Tôi không cố ý để nó ở nhà. Chỉ bất cẩn quên mang thôi. Vả lại dù không ở gần đây, anh cũng sẽ đến giúp tôi mà.\” Kim Junkyu dừng bước. Nhịn một lúc, cậu vẫn xoay người, nhìn thẳng vào Kim Hajoon vừa bước ra.
Giọng hờ hững: \”Sao cậu biết tôi sẽ đến giúp cậu?\”
\”Chẳng lẽ anh không đến sao?\” Kim Hajoon hỏi ngược lại. Kim Junkyu im lặng.
Kim Hajoon nói đúng, dù không thích cậu ta, quả thật cậu cũng không tài nào làm được mấy chuyện như bỏ mặc Kim Hajoon phát tình một mình.
Kim Hajoon không có bạn thân, cũng chẳng dám nói với bố mẹ về chuyện này, quả thật cậu chính là một trong những sự lựa chọn tốt nhất của Kim Hajoon.
\”Tôi sẽ nói chuyện này với bố mẹ, cậu tự nghĩ cách giải thích với họ đi.\” Kim Junkyu lạnh nhạt rằng.
\”Cái gì?\” Kim Hajoon sợ hãi hô: \”Anh điên rồi, nói với họ làm gì? Sau này anh còn phải tiếp xúc với tôi mấy mươi năm nữa, bây giờ anh làm mích lòng tôi thì có gì tốt đâu?\” Những lời Kim Hajoon nói quá mức vô lý, thậm chí Kim Junkyu còn chẳng dám tin vào chúng, cậu khó hiểu: \”Chúng ta còn phải tiếp xúc mấy mươi năm?\”
\”Đúng vậy.\” Kim Hajoon nói: \”Chứ sao nữa, chẳng lẽ anh muốn cắt đứt quan hệ với cái nhà này à?\” Kim Hajoon tiếp tục: \”Anh không đi được đâu, bố cần anh, công ty trong nhà không thể giao hết cho người ngoài quản lý được, chắc chắn cần anh giúp đỡ.\” Kim Junkyu sửng sốt, rồi cậu không nén được bật cười, giấu đi sự trào phúng nơi đáy mắt.
\”Cậu vui là được.\” Kim Junkyu nhếch môi, nhưng mặt cậu chẳng có chút ý cười nào.
Kim Hajoon gật đầu, cậu ta xịt thuốc khử mùi pheromone lên người, chờ đến khi bình thường trở lại thì nghênh ngang bước ra.
Giải quyết xong chuyện này, thấy cũng còn sớm, Kim Junkyu bèn ra khỏi phòng vệ sinh, định đi loanh quanh mấy chỗ khác.
Rẽ sang mới thấy ở phía sau cách phòng vệ sinh không xa có một ban công, chắc mục đích xây để khách có chỗ yên tĩnh hóng gió cho vơi hơi rượu.
Bấy giờ có một người đứng ngoài ban công, quay lưng ra phía ngoài để hóng gió, nghe thấy tiếng bước chân của Kim Junkyu, hắn ngước đầu. Ánh đèn mờ hắt lên sườn mặt góc cạnh của người nọ, thêm phần dịu dàng.
Là Haruto. Kim Junkyu dừng bước, nhìn Haruto, rồi lại quay đầu nhìn về phía phòng vệ sinh.
\”… Tôi luôn đứng ở đây.\” Haruto hơi căng thẳng: \”Không cố ý nghe lén.\”
\”Ừ, không sao.\” Thật ra Kim Junkyu cũng không để ý Haruto có nghe thấy đoạn đối thoại giữa mình và Kim Hajoon, cậu quan tâm chuyện khác hơn: \”Pheromone của Kim Hajoon có ảnh hưởng tới cậu không?\”
Haruto lắc đầu: \”Không ngửi thấy, chỗ này gió lớn, pheromone không lan tới được.\”
\”Vậy thì tốt.\” Kim Junkyu đi đến bên cạnh Haruto, đặt tay lên lan can cùng hóng gió với hắn.
Dưới lầu là phố xá xe cộ đông đúc, xô bồ ồn ã, làn gió lạnh khô thổi tới, xua hết hơi nóng trên mặt. Haruto nhích sang một chút, cố chắn bớt gió cho Kim Junkyu.
\”Gió to thật.\” Kim Junkyu bắt chuyện tán gẫu: \”Sao cậu đứng đây, không lạnh à.\” Lúc này Haruto rất cần gió lạnh để thổi nguội cái nóng của cơ thể, nhưng hắn không thể nói lý do này với kẻ đầu sỏ khiến cơ thể mình nóng ran được, bèn qua loa rằng: \”Không lạnh.\”
Haruto không lạnh, Kim Junkyu cũng chẳng ý kiến gì nữa, cậu nhoài người trên lan can nhìn dòng xe ngược xuôi bên dưới, không biết bao lâu sau, bỗng nghe Haruto hỏi: \”Cậu sẽ luôn giúp cậu ta sao, dù cậu không thích cậu ta?\” Kim Junkyu sửng sốt, tức thì hiểu ra người Haruto đang nói là ai, cười đáp: \”Tại sao cậu nghĩ vậy?\” Haruto lặng thinh.
Kim Junkyu dễ mềm lòng, hắn đã nhìn ra điểm này qua thái độ của cậu đối với hắn trong cuộc sống thường nhật. Hắn cũng nhiều lần lợi dụng tính cách mềm lòng của Kim Junkyu để tranh thủ thêm cơ hội tiếp cận cậu.
Kim Junkyu lắc đầu, cười nói: \”Đôi khi tôi hơi lo chuyện bao đồng thật… Nhưng tôi ý thức rất rõ hậu quả sau khi xen vào những chuyện bao đồng đó. Chờ thi đỗ đại học rồi, tôi sẽ rời khỏi đây, sẽ không quan tâm đến cái nhà này nữa.\”
\”Vốn nên như vậy, một công ty quèn có gì cần quan tâm.\” Haruto miễn cưỡng yên tâm: \”Cậu cũng dứt khoát thật, khá đấy, trước đây tôi còn lo cậu sẽ vì tình cảm rồi miễn cưỡng ở lại.\”
\”Vậy có lẽ cậu chưa đủ hiểu con người tôi.\” Kim Junkyu cười đùa: \”Ưu thế của Beta không nhiều, chỉ có vài điểm nên tôi phải lợi dụng nó. Cậu có từng nghe câu hình dung Beta trên mạng gần đây không?\” Haruto không biết Kim Junkyu đang muốn nói câu nào, thế là lắc đầu.
\”Thì…\” Cảm thấy mình nói ra hơi gượng, Kim Junkyu bèn lấy điện thoại, mở app giải trí, cho Haruto xem chủ đề đang hot gần đây.
Trên cùng là lời tự bạch của một Beta:
\’Trước đây khi còn là thiếu niên, tôi cũng từng theo đuổi một Omega, sau đó Omega nọ bỏ theo Alpha có pheromone phù hợp.