Kim Junkyu vươn tay sờ vết cắn sau gáy mình, ngón tay thon dài trắng trẻo phối với vết thương đo đỏ, mang lại vẻ đẹp khêu gợi quái lạ.
Huyệt thái dương của Haruto nảy mạnh, vô thức nắm tay Kim Junkyu: \”Đừng chạm vào.\” Lòng bàn tay Kim Junkyu hơi lạnh, nhưng Haruto lại tức tốc buông ra như bị bỏng.
\”Cậu ở đây chờ, đừng chạm vào vết thương.\” Nói đoạn, Haruto vội vã rời đi, bóng lưng trông còn hơi hoảng hốt. Chưa được và bước, hắn bỗng quay lại đóng cửa ký túc xá giúp Kim Junkyu . Kim Junkyu ngồi trên ghế, nghe nhịp chân hối hả xa dần của Haruto.
Theo lưu trình bình thường, bây giờ cậu cần phải rửa chỗ bị cắn để làm vơi đi mùi pheromone còn sót lại. Nhưng với cơn đau lúc này, chắc gáy của cậu sẽ không thể chịu được việc cậu lau nơi ấy lần nữa đâu, thôi cứ chờ pheromone tự phân tán đi thì hơn.
… Tốt nhất Park Jeongwoo khoan về, không thì thật sự chẳng tài nào giải thích được, hiện trường bây giờ nhìn sao cũng thấy có vấn đề. Park Jeongwoo không về thật, Haruto thì quay lại rất nhanh.
Haruto cầm túi nhỏ trong tay, hắn xốc ngược đổ những thứ bên trong ra, Kim Junkyu mới biết là thuốc thoa vết thương. Haruto cầm một tuýp trong số đó, đi vòng qua sau lưng Kim Junkyu.
\”Cúi đầu.\” Giọng Haruto hơi khàn.
Kim Junkyu: \”…?\” Haruto không những mua thuốc cho cậu, còn định tận tay thoa thuốc cho cậu sao?
Hình như đãi ngộ này hơi cao, qua những lời trà dư tửu hậu của Park Jeongwoo, nếu Haruto bất cẩn bị thương trong lúc đánh nhau, dù bị thương mức độ nào cũng không bao giờ cho người khác xử lý vết thương giúp mình.
Đồng thời, hắn cũng sẽ không giúp ai xử lý vết thương cả. Theo lời Haruto, hành vi này quá mức thân mật, không quen.
Kim Junkyu né tránh: \”Để tôi tự làm được rồi.\”
\”Cậu không nhìn thấy, làm được gì.\” Haruto vừa ép buộc vừa cẩn thận giữ một bên vai của Kim Junkyu: \”Đừng nhúc nhích, tôi sẽ nhẹ tay.\” Kim Junkyu không vùng vẫy nữa, yên tâm hưởng thụ phục vụ của Haruto.
Thuốc bôi lành lạnh được thoa nhẹ lên vết thương, tức thì làm giảm cơn đau, Kim Junkyu thở dài hài lòng. Động tác thoa thuốc của Haruto khựng lại trong một thoáng, sau đó, Kim Junkyu nghe thấy giọng nói đầy kìm nén của Haruto: \”… Xin lỗi.\”
Haruto sống bao nhiêu năm qua, gần như chưa bao giờ nói hai chữ này một cách trịnh trọng đến thế. Chữ xin lỗi thốt ra từ miệng hắn đa phần đều dùng để châm chọc và khiêu khích.
Haruto chờ đợi phản ứng của Kim Junkyu, có lẽ sẽ chỉ trích hoặc phẫn nộ, song, Kim Junkyu chỉ cười bảo: \”Tâm trạng cậu không tốt, hiểu mà.\” Haruto thật khó diễn tả cảm nhận của mình lúc này, hắn tiếp tục thoa thuốc cho Kim Junkyu, động tác cẩn thận hơn rất nhiều.
\”… Tôi đã hỏi bác sĩ, ông ấy nói vết thương của cậu cần một tuần mới lành hẳn.\” Haruto rầu rĩ.
\”À, vậy à.\” Kim Junkyu sửng sốt, nhớ đến một chuyện.
Lúc trước ở bệnh viện, bác sĩ đề nghị Haruto hãy giải tỏa pheromone mỗi hai đến ba ngày một lần, bây giờ vết thương của cậu cả tuần mới lành, thế chẳng phải họ cần…
Dường như biết cậu đang nghĩ gì, giọng Haruto đầy bực dọc: \”Mấy hôm nay tôi tiêm thuốc, đến khi nào vết thương của cậu khỏi hẳn.\”
Kim Junkyu muốn quay đầu nhìn mặt Haruto, nhưng do tư thế và vết thương nên không thấy được.
Tuy có thể miễn cưỡng xem việc đó như hô hấp nhân tạo, nhưng dù sao đây cũng là hành động thân mật, cậu và Haruto đều chẳng phải cao thủ tình trường, muốn ngay lập tức khắc phục chướng ngại tâm lý thì hình như cũng không dễ dàng. Kim Junkyu không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu.
Khuya, ký túc xá tắt đèn, trong phòng tối om, chỉ có ánh trăng bàng bạc ngoài cửa sổ rọi vào, tạo nên một vùng sáng mờ.
Haruto trằn trọc khó ngủ, hắn nằm thẳng, sau đó xoay người nằm nghiêng quay mặt vào tường, rồi cuối cùng lại hướng sang giường của Kim Junkyu.
Kim Junkyu đang ngủ ở đối diện, Haruto chỉ lờ mờ thấy một người đang nằm ngay ngắn.
Vạn vật chìm trong tĩnh lặng, nhưng hơi thở của Kim Junkyu quá khẽ, hắn chẳng nghe thấy gì cả, toàn nghe tiếng thở ngắt quãng của Park Jeongwoo.
Tại sao tiếng thở của Park Jeongwoo lại ở gần Kim Junkyu đến vậy?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Haruto đã nhíu mày. Hắn ngước mắt, dời tầm nhìn từ chỗ Kim Junkyu lên trên, nhìn sang vị trí giường của Park Jeongwoo.
Kim Junkyu và Park Jeongwoo cách nhau rất gần, tấm ván ngăn ở đầu giường che họ lại, nhưng chỉ cần một người vươn tay là sẽ sờ được ngay mặt của người kia.
Haruto nhíu mày. Khoảng cách này gần quá, chẳng lẽ buổi tối nghe thấy tiếng thở kinh dị của Park Jeongwoo, Kim Junkyu không bị mất ngủ, ảnh hưởng việc học sao?
Haruto chẳng biết mình ngủ từ khi nào, suốt đêm hắn đều ngủ không ngon, nghe tiếng động nhỏ thôi cũng mở mắt.
Bình minh ló dạng, Park Jeongwoo mơ màng ngồi dậy, mắt lim dim bằng một đường chỉ. Park Jeongwoo dậy nhưng không rời giường ngay, cậu ta gãi đầu, nhìn Kim Junkyu vẫn còn ngủ trọn vài giây, cảm thấy đầu óc tỉnh táo chút đỉnh mới lồm cồm bò dậy.