Lúc Kim Junkyu xuống bục phát thanh, Park Jeongwoo đang đứng ở vạch xuất phát chạy tám trăm mét, còn Haruto cũng đang khởi động làm nóng người cho cuộc thi chạy bền năm nghìn mét.
Kim Junkyu nhìn Haruto, đúng lúc Haruto cũng nhìn sang, hai người chạm mắt, Haruto tức thì quay đầu đi. Kim Junkyu dự định xem xong Park Jeongwoo thi rồi mới sang xem Haruto, cũng vừa kịp, thế là dời bước đến đường chạy của Park Jeongwoo.
Tiếng súng vang lên, các tuyển thủ đứng trước vạch xuất phát đều dốc hết sức bình sinh để xông về phía trước.
Tốc độ của Park Jeongwoo rất nhanh, chỉ kém hai nam sinh lớp Thể thao thôi, và không phụ lòng kỳ vọng của mọi người để giành hạng ba.
Alpha vừa chạy xong, người ướt đầm đìa, mồ hôi lại chứa pheromone, những Alpha và Omega khác không chịu được mùi pheromone của người khác bấy giờ đều tự giác đứng sang một bên vỗ tay nhiệt liệt, còn các Beta không ngửi thấy pheromone vội bước tới đưa nước dìu người.
Park Jeongwoo chạy đến đích, mệt bở hơi tai. Pheromone của cậu ta cũng mạnh nên ngại lao vào chỗ bạn bè Alpha và Omega khác. Thế là đưa mắt nhìn quanh, trông thấy Kim Junkyu đang vỗ tay đứng ngoài vạch đích, bèn chạy sang.
\”Kyu, dìu tôi chút nào.\” Park Jeongwoo vừa bám lên cổ Kim Junkyu vừa than vãn: \”Không ổn rồi, gãy chân rồi, chắc tôi sắp nằm đo đường mất.\”
\”… Cậu hít thở sâu vào.\” Kim Junkyu bất đắc dĩ đưa chai nước suối cho Park Jeongwoo, dìu cậu ta bước chậm tới chỗ Haruto đang khởi động.
Chỗ Haruto đứng ầm ĩ hơn những nơi khác nhiều, các Omega xinh đẹp cũng tập trung đông hơn. Người đứng nhìn không dám lấy điện thoại ra quay chụp Haruto ở khoảng cách gần như thế, bèn dùng mắt thay thế ống kính, cứ nhìn Haruto chăm chăm.
Khó khăn lắm Kim Junkyu mới chen được một khe nhỏ, kéo Park Jeongwoo vào. Haruto vốn đang nhìn phía trước làm nóng người với vẻ mặt vô cảm, chẳng thèm bố thí cho những người xung quanh dù chỉ nửa cái liếc mắt, nhưng sau khi Kim Junkyu và Park Jeongwoo chen vào, hắn bỗng dưng nhìn sang như có trực giác mách bảo.
Nào ngờ lại thấy Park Jeongwoo đang bám hẳn lên người Kim Junkyu, gần nửa cơ thể của họ kề sát vào nhau. Pheromone của Park Jeongwoo tràn ra ngoài, men theo cánh tay đang choàng qua Kim Junkyu để bao phủ cả người cậu.
Ấy vậy mà Kim Junkyu chẳng hay biết gì. Haruto vô thức nhíu mày. Kim Junkyu vừa sạch sẽ lại khác biệt với mọi người, trên người cậu không nên vương pheromone của kẻ khác. Park Jeongwoo đang uống nước ừng ực, chợt chạm phải tầm mắt của Haruto, tức thì bị sặc ngay.
\”Khụ khụ khụ khụ khụ!\” Park Jeongwoo buông Kim Junkyu ra, xoay người ho sặc sụa, nhân tiện vuốt lồng ngực mình, đến khi bình thường lại, Haruto cũng đã rời mắt về, tiếp tục làm nóng người.
Park Jeongwoo hoảng hốt uống thêm ngụm nước. Mẹ nó, hú hồn hú vía, sao tự dưng thấy sởn tóc gáy thế này, là ảo giác à?
Chắc vậy nhỉ.
Kim Junkyu không hay biết gì, cậu và những bạn khác cổ vũ cho Haruto, chờ đến giờ thi. Cuộc thi chính thức bắt đầu, nhóm đua của Haruto không có gương mặt nào có sức cạnh tranh cả, hắn chẳng cần tốn nhiều sức lực đã giành được hạng nhất.
Park Jeongwoo vừa tiện tay choàng qua vai Kim Junkyu, vừa nịnh nọt: \”Trận này không có lớp Thể thao, anh Watanabe được hạng nhất là bình thường, còn chưa dốc hết sức nữa kìa. Với tốc độ chạy này, cậu ấy chạy xong cũng chẳng mệt đâu, không tin cứ chờ mà xem.\”
Thực ra thì cậu ta chưa từng thấy cảnh Haruto chạy đua xong lại cần người khác dìu.
Lúc Haruto chạy vòng cuối cùng, bấy giờ hắn đã dẫn trước người thứ hai hơn nửa vòng.