[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn – Chương 12: Cách một bức tường – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Harukyu|Cv] Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn - Chương 12: Cách một bức tường

Kim Junkyu đọc sách hơi mệt, đúng lúc này Haruto cũng gấp sách lại, đứng lên với vẻ mặt như đã suy nghĩ thông suốt. Kim Junkyu định ăn chút gì đó, thế là dứt khoát cùng Haruto ra thư viện.
Qua cửa thư viện, đến dưới tán cây ven đường. Haruto dừng bước. Kim Junkyu cũng dừng lại, đang định chào tạm biệt Haruto thì sực nhớ một chuyện.
Bác sĩ bảo Haruto cứ hai đến ba ngày hãy điều hòa một lần, thế chẳng phải nghĩa là cứ vài ba hôm họ sẽ phải gặp nhau một lần, những ngày nghỉ còn lại biết làm sao?
\”Mấy ngày nghỉ còn lại không cần quấy rầy cậu.\” Có thể thấy Haruto cũng đang nghĩ chuyện này, hắn nói: \”Chúng ta không ở chung, chạy qua chạy lại phiền phức quá. Nhưng mấy hôm trước khi đi học, sau khi cậu về ký túc xá, có thể tôi cần cắn cậu càng sớm càng tốt.\”
\”Ừ.\” Kim Junkyu gật đầu, cậu cảm thấy cách này cũng hay.

Suy cho cùng, cậu và Haruto chỉ mới quen biết không lâu, bảo họ cố định với nhau kiểu này, nghỉ lễ cũng phải gặp nhau thường xuyên thì quả thật chưa quen lắm.
\”Cứ quyết định vậy đi. Cậu về trường sớm chút, tôi chờ cậu ở ký túc xá.\” Haruto nói.
Hai người đang định ai về nhà nấy, Kim Junkyu lại tình cờ nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc qua những tán cây xanh.
Là mẹ kế và Kim Hajoon. Hai người nọ vừa đi vừa nói, tay xách vài cái túi in logo thương hiệu nổi tiếng, có thể thấy vừa ra khỏi trung tâm thương mại.
\”Mẹ mua thêm vài bộ quần áo đẹp cho con, con cũng vậy, có những lúc đừng rụt rè quá. Mặc đồ đẹp này vào thì cứ đi dạo xung quanh cậu chủ nhà họ Watanabe nhiều lần, cố gắng thu hút sự chú ý của cậu ấy, biết chưa?\” Mẹ kế dặn dò.
\”Đâu có cớ, làm vậy miễn cưỡng lắm đó mẹ.\” Kim Hajoon nũng nịu: \”Con cũng ngại mà, không thể chờ cậu ấy chủ động làm quen nói chuyện với con sao?\”
Giác quan của Alpha rất nhạy, Haruto lại còn là Alpha ưu tú, chẳng cần dỏng tai lên cũng nghe được đoạn đối thoại của hai người họ. Hắn lười tốn thời gian nghe những lời hoang tưởng vô cùng tận này, dù sao hắn cũng sẽ không cho bất kỳ ai có mục đích đạt được cơ hội tiếp cận mình.
Haruto vừa định bỏ đi, chợt nghe thấy cái tên khác.
\”Chẳng phải Kim Junkyu học cùng lớp cậu ấy à, con giả vờ đi tìm Kim Junkyu, như vậy là có nhiều cơ hội gặp nhau thôi. Pheromone của con thơm thế, không chừng sẽ khơi dậy hứng thú của cậu ấy, đâu Alpha nào không thích Omega chứ.\” Mẹ kế bảo.
Haruto sửng sốt, quay đầu nhìn người bên cạnh, phát hiện ý cười khẽ luôn hiện hữu trên khuôn mặt dịu dàng của Kim Junkyu bấy giờ đã biến mất, khí chất bỗng chốc trở nên sắc bén, còn hơi lạnh lùng. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Kim Junkyu cũng nhìn sang, nhoẻn miệng cười: \”Mấy hôm nữa đến trường gặp, cậu đi trước đi.\”
… Chắc có chuyện gì không tiện để hắn nghe thấy.
Haruto chần chừ một lúc, đang định đi thì lại nghe mấy câu đối thoại khác. Kim Haykhông quá vui, than thở: \”Mẹ, Kim Junkyu đẹp hơn con, con đi tìm anh ta để xuất hiện trước mặt Haruto, có khi nào sẽ bị cướp mất sự chú ý không, con không muốn đâu.\”
\”Nhóc ngốc này, sao Kim Junkyu bằng con được.\” Mẹ kế vỗ mu bàn tay Kim Junkyu, răn dạy những lời đầy hiền hòa và yêu thương: \”Con là Omega, con mãi mãi có sức hút hơn nó. Không có pheromone, nó lấy gì để thu hút Alpha?\”
Kim Hajoon mở to mắt nhìn mẹ mình, mẹ kế cười dịu dàng, nhẹ giọng: \”Nó là đá kê chân của con thôi, chẳng phải từ nhỏ mẹ đã nói với con rồi sao?\” Haruto nhíu mày dừng bước, đứng gần Kim Junkyu hơn.
\”Họ là gì của cậu?\” Haruto nghếch cằm về phía hai người bên kia, hỏi Kim Junkyu.
\”Họ…\” Không ngờ Haruto đã định rời đi bấy giờ lại không đi nữa, còn ở lại hỏi mình, Kim Junkyu sững người một lúc mới đáp: \”Mẹ kế và em kế của tôi.\” Haruto như có điều suy tư.
Thật ra cũng chẳng có gì khó tưởng tượng, Kim Junkyu là Beta, chắc ở nhà cũng phải nghe nhiều những lời đay nghiến, dù sao quy tắc ngầm của xã hội này là Omega và Alpha quý giá hơn Beta. Nhưng Kim Junkyu không hề thua kém ai cả.
\”Cậu đi trước đi.\” Kim Junkyu nói, cậu thấy Haruto đứng im tại chỗ như trời trồng, dường như không hề định rời khỏi, bất giác vươn tay đẩy hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.