\”Gió nhẹ trời se trong
Hoa hướng dương là hoa cười\”
______________
Đại Học Đại Hạ
[9 giờ 30 phút sáng]
Những chiếc xe buýt nối đuôi nhau bon bon trên con đường ngoại ô thành phố T, mang trên mình tấm băng rôn đỏ rực dòng chữ \”Chuyến xe cuộc đời\”, chở theo đoàn tân sinh viên Đại học Đại Hạ nhập học.
Con đường quốc lộ Thiên Nam vào mùa thu khoác lên mình tấm áo vàng óng , điểm xuyết sắc vàng rực rỡ. Khung cảnh vắng vẻ, vài chiếc xe đạp cũ kỹ mang nhãn trường Đại Hạ lướt qua, hai bên đường là hàng cây ngân hạnh cổ thụ, chứng nhân lịch sử của ngôi trường.
Sau một chặng đường dài, các tân sinh viên mới có dịp chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt tác của quốc lộ Thiên Nam. Nhiều người còn ngái ngủ, dụi mắt mấy lần mới tỉnh hẳn. Khi xe buýt gần đến cổng trường, muôn loài hoa đua nhau khoe sắc, tạo nên một khung cảnh rực rỡ.
Trong không gian xe buýt, một mùi hương nồng nặc khó chịu lan tỏa. Cậu trai Omega ngồi cạnh Kỳ Lan, Giựt Đoàn, vội lay cậu dậy: \”Cải Cải, cậu mau bịt mũi lại, có người đang đến kỳ phát tình đấy. Nhanh lên!\”.
Cả đoàn xe đều biết có người mới phân hóa, chưa xác định giới tính Alpha hay Omega. Họ nhắm mắt làm ngơ, chỉ có một số người thích buông lời châm chọc, bàn tán sau lưng.
Kỳ Lan nửa tỉnh nửa mơ, đôi tay trắng trẻo mềm mại chậm rãi đưa lên bịt mũi. Cậu mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro xanh nhạt khoác ngoài áo thun trắng, điểm xuyết vài bông hoa tulip nhỏ xinh. Tính lười biếng khiến cậu chẳng buồn cài cúc áo, để lộ phần cổ áo xộc xệch. Giựt Đoàn nhíu mày nhìn cậu, nhanh tay lấy khăn ướt đưa cho cậu:
\”Lúc nào cậu cũng chậm chạp \”.
Kỳ Lan nhận lấy khăn, hờ hững đưa lên mũi, mặc kệ nó muốn rơi lúc nào thì rơi. Cậu tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Trước mắt họ là cổng trường Đại học Đại Hạ. Các anh chị sinh viên khóa trên đang tập trung trước cổng trường, sẵn sàng hỗ trợ tân sinh viên nhập học.
Giựt Đoàn ló đầu ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Ánh mắt cậu dừng lại ở cổng trường, nơi các anh chị Alpha và Omega xinh đẹp đang đứng chờ.
Giựt Đoàn quay sang lay Kỳ Lan: \”Kỳ Lan Thương, đến nơi rồi!\”.
Đôi mắt nhắm nghiền của Kỳ Lan chợt mở ra, lộ ra đôi đồng tử xanh xám cùng hàng mi cong vút. Cậu chậm rãi đứng dậy, lấy vali trên giá, bước ra khỏi hàng ghế. Vừa đi, cậu vừa cốc đầu Giựt Đoàn: \”Tôi là Kỳ Lan, không phải Kỳ Lan Thương\”.
Giựt Đoàn xoa xoa vầng trán đỏ ửng, vừa đi vừa lẩm bẩm: \”Đúng là đồ mít ướt\”.
Vừa đến cửa xe, Kỳ Lan nghe thấy hai từ \”mít ướt\”, cậu không nể tình, đạp Giựt Đoàn một cái xuống xe.
Giựt Đoàn suýt nữa thì ngã nhào, may mắn được một Alpha cao ráo, đẹp trai đỡ lấy. Từ góc độ của cậu, Giựt Đoàn thấy rõ ánh mắt si mê và nụ cười tỏa nắng của người kia. Trong lúc Giựt Đoàn đang chìm đắm trong ảo tưởng về tương lai, một giọng nói trầm lắng vang lên: \”Em cậu có sao không?\”.
Giựt Đoàn vội vàng thoát khỏi cơn mê, nhanh chóng đứng thẳng dậy, chỉnh lại trang phục: \”Không sao\”.
Nói là không sao, nhưng tim cậu đã đập loạn xạ, chân tay bủn rủn. May mắn thay, Kỳ Lan đã giải vây cho cậu.
Đôi giày trắng bước xuống chiếc xe buýt cuối cùng. Không ai để ý đến chàng trai cao gầy tuấn tú này, có lẽ chỉ có gió mây là say mê cậu.