Gấp! Bạn Song Tính Cùng Phòng Cầu Hoan Tôi – Chương 3. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Gấp! Bạn Song Tính Cùng Phòng Cầu Hoan Tôi - Chương 3.

Chương 3:  Chủ động cong mông bị đánh / Mông bị đánh sưng, cưỡng ép uống dâm thủy, bị lời nói nhục nhã làm cho chảy nước
\”Ngô……\” Sở Tấn ở trong chăn duỗi người cọ cọ gối đầu, mơ mơ màng màng thò tay mò mò bên cạnh giường nhưng lại chả sờ được ai, chỉ mò được một cái gối mềm mại.
Sở Tấn từ trong ổ chăn nhô đầu ra, trong phòng rất tối, ánh đèn ấm áp đã bị màn giường che phủ mất.
Giống như đây không phải là phòng Du Diệc…… Từ từ!
\”Du Diệc!\” Sở Tấn cả kinh, lập tức bật dậy tỉnh cả ngủ.
\”Ân?\” Du Diệc đột nhiên bị điểm danh nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Sở Tấn , \”Mơ ác mộng sao? Muốn lão công ôm một cái không?\”
Sở Tấn thấy Du Diệc không rời đi mà đang ngồi ở mép giường đưa lưng về phía y, trên đầu gối đặt laptop tiếp tục làm việc trên mạng như ngày thường —— ngoại trừ đem chỗ làm việc đổi thành trong phòng y.
Không dọa người ta chạy, kế hoạch thành công! Sở Tấn nhẹ nhàng thở ra.
\”Anh đem chăn với khăn trải giường tối hôm qua bị chúng ta làm dơ đi giặt rồi, cho nên sang phòng em một đêm.\” Du Diệc vươn tay xoa xoa đầu Sở Tấn.
Sở Tấn trong cổ họng hừ hừ một tiếng lấy làm trả lời.
Y xốc chăn lên, hướng về phía Du Diệc lăn một cái đụng phải thân thể Du Diệc.
Một tay y vòng lấy eo Du Diệc, mặt kề sát mông hắn vui sướng cọ cọ, mũi y vùi vào vải dệt hít sâu một hơi, cho dù Du Diệc đã thay một chiếc quần mới cũng không che giấu được mùi dâm nhàn nhạt.
Giọng Sở Tấn rầu rĩ truyền ra: \”Không cần ôm một cái, muốn lão công chịch chịch…… Không đúng, cũng muốn lão công ôm một cái nữa.\”
\”Mới buổi sáng đừng có mà phát dâm.\” Du Diệc bị y cọ da đầu tê dại, trong lòng nghĩ tổ tông này tinh lực tràn đầy thật đấy, trước khi ngủ đã không ngoan, ngủ dậy còn muốn làm tình.
Du Diệc nghiêng thân, vươn ngón trỏ đặt lên trán Sở Tấn, nhẹ nhàng đẩy đầu y về giữa giường, không cho y tới quấy rối nữa.
Sở Tấn bị đẩy ngửa đầu ra sau, y vẫn chưa từ bỏ ý định mà bò lên, đem áo ngủ nửa người trên cởi ra rồi tiến về phía trước ôm Du Diệc nửa người tựa vào trong ngực, đầu vú không ngừng cọ xát trên áo ngủ Du Diệc gọi mời, tay cũng không đàng hoàng bắt đầu sờ loạn.
Du Diệc bị y ôm chầm thân thể phải vội vàng giữ chặt máy tính trên chân thiếu chút nữa rơi xuống, cũng không mở miệng răn dạy, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm Sở Tấn.
Sở Tấn bị hắn nhìn chột dạ không thôi, thần sắc nịnh nọt mà hôn hôn lên mặt Du Diệc, ra vẻ thanh thanh giọng nói bắt đầu nói sang chuyện khác: \”Em vừa rồi còn nghĩ anh sướng xong bỏ chạy.\”
Nhưng nghĩ đến ngày hôm qua Du Diệc thế nào cũng không chịu vượt rào, thậm chí còn dùng lý do không có bôi trơn có lệ y, khiến y thật sự có chút ủy khuất: \”Nếu anh không muốn chịch lẫn nhau cũng được mà, em làm 0 hay làm 1 đều được hết.\”
Sở Tấn giương cổ làm bộ kiên cường nói thêm, \”Nếu sau này anh muốn chia tay em thì em cũng không ngăn cản anh, trước khi đi nói với em một tiếng là được. Tuy rằng em dâm nhưng em không tiện!\”
Sở Tấn bức xúc một hồi chờ mong Du Diệc sẽ dỗ dành y, sau đó y sẽ thuận thế làm nũng, tốt nhất có thể câu dẫn Du Diệc vượt rào luôn càng tốt.
Nhưng nhìn Du Diệc vẫn luôn không có ý tứ mở miệng, chỉ dùng đôi mắt không chút cảm xúc nhìn mình khiến tim Sở Tấn chậm rãi trầm xuống.
Được, đến vợ mình cũng không có, Sở Tấn trong lòng cười khổ một tiếng: \”Được rồi, em bây giờ sẽ đi thu dọn một chút.\” Dứt lời Sở Tấn liền lắp bắp nhìn chằm chằm Du Diệc, động đậy thân thể từng chút nhỏ bước xuống giường.
Du Diệc thu hồi tầm mắt đặt trên người Sở Tấn, lưu lại file vào máy rồi khép máy tính lại đặt trên tủ đầu giường. Sau đó lẳng lặng nhìn Sở Tấn đang chậm rãi bò xuống giường.
Chờ đến khi hai chân Sở Tấn thả xuống giường còn tí nữa sẽ chạm đất thì hắn đột nhiên đứng lên, một tay luồn xuống dưới chân Sở Tấn, một tay vòng qua dưới nách, ôm công chúa ném Sở Tấn về lại giường.
Sở Tấn chỉ cảm thấy thấy một trận hoa mắt chóng mặt thì thân thể đã ngã  xuống, đang lúc hoảng hốt thì phát hiện mình đã về lại chỗ cũ từ khi nào.
Du Diệc đem hai chân Sở Tấn tách ra rồi chen người vào giữa, đôi tay chống hai bên sườn y, cười như không cười: \”Lải nhải xong rồi? Cả ngày miên man suy nghĩ cái gì đó hử?\”
Sở Tấn đầu óc ngu ngơ, theo bản năng nói tiếp: \”Nghĩ làm sao chịch anh đó.\” Sau đó ảo não cắn cắn đầu lưỡi, ánh mắt đảo loạn, hiển nhiên là hiểu rõ bây giờ không phải là lúc nói mấy lời này.
Du Diệc bị y nhét một câu nghẹn luôn, muốn dạy dỗ y cũng dạy không được. Du Diệc trong lòng thở dài, đem thân thể ngã về phía trước, khống chế lực đạo nhẹ nhàng nằm trên người Sở Tấn, vươn người hôn lên chóp mũi y, sau đó vùi vào hõm cổ hít một hơi.
\”Cục cưng dâm đãng thế này nếu không bắt lại thì bị người bên ngoài bắt mất làm sao bây giờ?\” Ý cười mang theo trêu chọc từ bên tai truyền đến, khi nói chuyện còn phun ra nhiệt khí khiến lỗ tai Sở Tấn đỏ lên, trong lòng cứ như có lông chim cọ qua, ngứa vô cùng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.