Hai thùng cá không ăn hết, lão Triệu bảo Trần Vụ xách ra đường bán.
Không cần cân, chỉ tính theo kích cỡ, nhóm nhỏ nhất mười lăm tệ, lớn nhất mười tệ một con, vừa thì mười tệ hai con.
Lão Triệu ngồi ăn kem dưới gốc cây cách đó không xa: \”Sao Tiểu Trần làm cá nhanh thế, đánh vảy cũng nhanh.\”
\”Đều là luyện tập mà ra.\” Yến Vi Sí uống nước ngọt, càng uống càng khát.
\”Hai đứa có đến thăm Tây Đức không?\” Lão Triệu cắn một miếng kem lớn, thổi phù phù như bị bỏng miệng rồi nuốt xuống, \”Nếu đi, chú sẽ nói với bảo vệ cho hai đứa vào.\”
\”Thế giới của người trẻ tuổi các cháu, chẳng phải đều thích hồi tưởng về những gì gọi là thanh xuân, những gì gọi là tốt đẹp, bức tường tỏ tình gì đó sao?\”
Yến Vi Sí vặn nắp chai nước ngọt lại, bóp chai ném xuống đất. Hắn và Trần Vụ ở Tây Đức rất ít khi tiếp xúc để tránh gây nghi ngờ, kỷ niệm chung của họ đa số đều ở ngoài trường.
Những thứ Tây Đức chứa đựng, hầu như đều là sự ngông cuồng và mệt mỏi của tuổi trẻ của hắn.
Gặp gỡ Trần Vụ vào năm cuối cấp ba đã tạo ra tâm trạng thứ ba, trải nghiệm cảm xúc phấn khích ngây ngô của một nam sinh trung học.
\”Không vào Tây Đức đâu.\” Yến Vi Sí nhìn Trần Vụ giữa những người mua cá, \”Lần này về thời gian ngắn, chưa chắc đã đi hết quanh hồ chứa nước.\”
\”Cũng phải, hai đứa bận rộn.\” Lão Triệu lấy que kem ra khỏi miệng, nói không đầu không đuôi, \”Tiểu Tiềm làm ở chi nhánh cũng tốt, có chút thành tích, nhưng kinh nghiệm còn non, tính tình lại bốc đồng, chú sợ nó bị thiệt.\”
\”Làm phiền cháu trai để ý một chút.\” Lão Triệu gãi mấy vết muỗi đốt trong râu, gãi chán thì bực mình, hỏi xin Yến Vi Sí bật lửa để đốt râu.
Mùi khét lẹt xộc vào không khí oi bức, lão Triệu vỗ vỗ để dập lửa, râu cháy xém, lộ ra những vết muỗi đốt thảm hại.
\”Con bé nhà chú bằng tuổi cháu, cháu đã có người yêu mấy năm rồi mà nó chẳng có bóng dáng ai, không phải là chú sốt ruột, \”Vẻ Đẹp Mùa Xuân\” là đồ mẹ nó để lại cho nó, việc hôn nhân của nó sẽ không liên quan đến kinh doanh, sự sống còn của nhà họ Triệu có Triệu Khoát lo liệu, thằng bé đó cũng sẽ không ép buộc nó bán hôn nhân… Chú chỉ sợ nó chưa từng yêu ai, một khi yêu rồi thì không thể ngăn cản, đau lòng và mệt mỏi rồi từ đó không còn tương lai, khụ, cô con gái nhà họ Khương chẳng phải là… Khụ khụ, chú thấy, bất luận là nam hay nữ, nếu tìm được người không đạt tiêu chuẩn về phẩm hạnh thì thà một mình còn hơn… Cháu trai à, dù là về mặt sự nghiệp hay tình cảm, cháu đều là thầy của nó, hoàn toàn có tư cách, lúc cần thiết cháu chỉ bảo nó một chút để nó bớt đi đường vòng.\”
\”Còn nữa, cháu có thể không cần sử dụng những thủ đoạn và mạng lưới quan hệ của cha cháu, nhưng cháu phải chuẩn bị sẵn sàng, đề phòng bất trắc. Lợi ích trong tay cháu có thể phân tán một phần, nhưng quyền quyết định thì tuyệt đối không được giao ra. Người luật sư kia, chính là cháu trai lớn của cháu ấy, chi nhánh mà cháu để cậu ta quản lý là chi nhánh lớn nhất trong tất cả các chi nhánh, cháu coi trọng năng lực của cậu ta, cũng là vì muốn phân chia…\”