Trên eo Yến Vi Sí có một vết sẹo hình lỗ thủng với các mép nứt toác xung quanh, hắn không cố gắng che giấu nó trước mặt Trần Vụ.
Cơ bản cũng chẳng thể che nổi.
Trần Vụ nhìn thấy nhưng không hỏi, Yến Vi Sí tưởng chuyện này đã qua.
Nào ngờ vào ngày Trần Vụ thi xong cuối kỳ, trên đường về quê, anh đột nhiên nói một câu: \”A Sí, anh muốn bán chiếc Toyota.\”
Suy nghĩ của Yến Vi Sí ngay lập tức rời khỏi những công việc bận rộn hỗn độn, chiếc xe này Trần Vụ mới mua năm ngoái, mất vài tháng mới quyết định. Theo mức độ sử dụng chiếc BYD trước đó của anh, ít nhất cũng phải đi thêm hai ba năm nữa.
Hơn nữa Trần Vụ rất thích nó.
Yến Vi Sí toan muốn hỏi, Trần Vụ nói nhỏ không nghe rõ: \”Không chống đạn.\”
\”Đổi sang xe chống đạn chuyên dụng, khả năng phòng thủ rất mạnh, kiểu tường đồng vách sắt ấy.\” Trần Vụ nói tiếp, \”Anh không đủ tiền, em mua đi.\”
\”Có thể mua, nhưng em là do…\”
Yến Vi Sí chưa kịp thốt ra hai chữ \”bất ngờ\”, Trần Vụ đang xếp hàng trên đường cao tốc, quay đầu lại nhìn hắn, mím chặt môi, chân mày nhíu lại.
\”Được, đổi.\” Yến Vi Sí đáp.
Hàng xe di chuyển chậm như rùa bò, xe cứ chốc chốc lại dừng, hệt con châu chấu nhảy lên nhảy xuống.
Tiếng sột soạt mở túi vang lên, Yến Vi Sí lấy ra cốc trà sữa mà Trần Vụ làm cho mình: \”Tuy nhiên, phòng thủ như vậy cũng vô dụng, không thể ở trong xe hai mươi tư giờ, cuộc sống không phải lúc nào cũng kín mít, hầu hết thời gian đều mở ra, đi dạo phố, hẹn hò, ăn uống, xem phim, quá nhiều nơi công cộng. Cũng giống như lần này chúng ta về quê, khi đến thôn, đi dạo khắp nơi trên núi dưới núi đều lộ hết.\”
Mặt Trần Vụ tái nhợt: \”Em nói mấy chuyện đó làm gì chứ.\”
Yến Vi Sí hối hận nói: \”Em sai rồi.\”
Mặc dù Yến Vi Sí nói đúng sự thật, và đó chỉ là một góc nhỏ.
Mặc dù Trần Vụ hiểu tất cả.
Chủ đề này vẫn không thể mang lại cảm giác vui vẻ thoải mái.
Trần Vụ nghiêng người về phía trước, chống cằm trên mu bàn tay đang nắm vô lăng: \”Tâm trạng và cảm xúc của anh vốn rất ổn định.\”
Yến Vi Sí căng thẳng thần kinh, sợ lại chạm vào điểm nhạy cảm của anh: \”Ừm.\”
Trong xe yên lặng một lúc, sau đó có tiếng lẩm bẩm, \”Em thường xuyên ngồi xe của anh, anh không thể không suy nghĩ nhiều hơn. Xe của em cũng đổi thành xe chống đạn đi… Có áo chống đạn không nhỉ, loại áo ghi lê trên TV ấy, mặc bên trong quần áo…\”
Yến Vi Sí không uống trà sữa nữa, hắn che mặt.
\”A Sí…\”
Yến Vi Sí ho nhẹ một tiếng rồi bỏ tay xuống, vẻ mặt nghiêm túc như đang tổng kết trong một cuộc họp quan trọng: \”Khi anh thực sự mạnh mẽ, nguy hiểm xung quanh anh sẽ giảm xuống gần như bằng không.\”