[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc – 79: Có tiền mua tiên cũng được – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc - 79: Có tiền mua tiên cũng được

Khuôn mặt Quý Minh Xuyên không hề biến sắc: \”Ông nói thế thì đúng là thế à?\”

Cổ áo sơ mi trắng của y cài đến tận cùng, bó chặt lấy cổ, gương mặt trẻ trung, đôi mắt đa tình, cả người như một mẫu vật trong lọ, mọi chỉ số đều hoàn hảo, nhưng không phải là vật sống, không có chút sinh khí nào.

\”Vậy kết quả xét nghiệm quan hệ cha con mà tôi đã làm ở cơ quan có thẩm quyền năm ngoái là gì?\”

Ngón tay Yến Chấn thả lỏng, tấm ảnh nhẹ nhàng rơi xuống đất: \”Cháu nghĩ sao, cháu trai?\”

Cách gọi cuối câu mang theo giọng điệu cười nhạo, cực kỳ mỉa mai.

Quý Minh Xuyên phủi tro bụi không tồn tại trên quần tây: \”Tôi thấy ông coi tôi là kẻ ngốc.\”

Oán hận của Yến Chấn chuyển thành trêu chọc, như một người lớn đối xử với một đứa trẻ đang cố gắng giữ bình tĩnh mà không biết rằng cái đuôi đã lộ ra từ lâu: \”Trong lòng hoảng loạn rồi phải không, nghi ngờ rồi phải không, không dám tin phải không?\”

Ngay sau đó, giọng ông ta trở nên sắc bén: \”Quân cờ cũng có vị trí, cậu chỉ là bàn đạp của thằng út. Nếu ngay từ đầu nó theo ý ông cụ, thì cậu thậm chí còn không có vị trí của một bàn đạp.\”

Quý Minh Xuyên vẫn giữ vẻ bình thản như mặt hồ.

Bất luận Yến Chấn có ném bao nhiêu hòn đá nặng vào, mặt hồ cũng không gợn sóng.

\”Cũng không nghĩ xem, nếu mẹ cậu thật sự là Yến Ngọc Tâm, vì lý do gì mà tôi phải đẩy cậu đi suốt chặng đường này, đưa cậu vào tầng lớp thượng lưu, vào Khương thị, rồi vào nhà họ Yến, vào Yến thị? Chẳng lẽ là vì tình anh em thân thiết giữa tôi và nó?\” Yến Chấn khuấy động mặt hồ tĩnh lặng.

Mặt hồ xoáy lên thành cơn lốc, Quý Minh Xuyên nheo mắt.

\”Kẻ tầm thường từ tầng lớp dưới đáy leo lên cũng không lâu, không thể hoàn toàn hiểu được thế nào là có tiền mua tiên cũng được.\” Yến Chấn quay đầu ngước nhìn bức tranh sơn thủy binh mã hùng vĩ, \”Nhà họ Yến không trọng nam khinh nữ, cũng không nhìn vào năng lực, vậy thì nhìn vào cái gì, không ai biết, không ai đoán ra được. Tôi và Yến Ngọc Tâm cùng một mẹ sinh ra, tôi là anh của nó, nó có quyền cổ đông, còn tôi chỉ có cổ phần. Anh chị em trong gia đình bình thường cuối cùng sẽ trở thành người thân, còn ở nhà họ Yến thì là người xa lạ, những gì nó có sẽ không bao giờ cho tôi.\”

Lời nói của ông ta rất bình thản, không hề có sự bất mãn hay chế giễu.

Trong các gia tộc lớn, thủ đoạn mới là tiêu chuẩn duy nhất quyết định mọi thứ, những kẻ khóc lóc cầu xin, nghiến răng chửi rủa nguyền rủa đều chỉ là phế vật.

\”Khi đó thằng út bị tước quyền thừa kế, Yến thị vừa bắt đầu nội loạn, chính là thời điểm hỗn loạn nhất, tôi phát hiện ra cậu sau kỳ thi trung học đứng lảng vảng ở cổng trường Trung học Số 1 của Thủ Thành, đúng là trùng hợp.\”

Yến Chấn vuốt ve binh mã trên bức tranh, như thể có thể cảm nhận được một trận chiến sắp bắt đầu, hoặc là… Kết thúc.

\”Mắt cậu giống Yến Ngọc Tâm, tôi lập tức cho người điều tra lý lịch của cậu. Lần tra này tra được Quý Trường Hà, phát hiện năm ấy ông ta từng xuất hiện gần con sông đó, nhân chứng nhìn thấy ông ta ôm một đứa bé rời đi, chính là cậu.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.