[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc – 76: Anh cũng rất ưu tú – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Full] Tự Nguyện Cắn Câu – Tây Tây Đặc - 76: Anh cũng rất ưu tú

Trong văn phòng rộng lớn và trống trải, chỉ có một bộ đồ dùng văn phòng, trang trí đơn giản, với tông màu đen trắng trải dài khắp nơi. Trần Vụ đứng trước cửa sổ kính rộng bằng bức tường, bên ngoài là cảnh tượng hàng trăm tầng của thành phố Thủ Thành.

Nhìn xuống là đỉnh cao của giới kinh doanh Thủ Thành, nơi cao lạnh lẽo cô đơn, ngẩng đầu là bầu trời đầy sao trăng, như thể chỉ cần mở cửa sổ là có thể hái được tinh tú và trăng sáng.

Những người sợ độ cao sẽ có nhịp tim đập nhanh hơn và hét lên, không thể thưởng thức phong cảnh.

Tầm mắt Trần Vụ không hướng xuống dưới hay lên trên, anh giữ góc nhìn thẳng, trong mắt phản chiếu hình ảnh của chính mình trên kính.

Tai nghe được cuộn lại để trên bàn làm việc sang trọng, Trần Vụ không nghe nhạc, trong tay anh cầm ly nước chanh, nhưng không uống mấy.

Một giọng nói dò hỏi vang lên từ phía sau, là trợ lý của Yến Lam Phong, không kiêu ngạo không thấp kém, \”Anh Trần, cần thêm nước không ạ?\”

Trần Vụ lắc đầu: \”Không cần, cảm ơn.\”

Tiếng bước chân lui ra ngoài.

Trần Vụ mở điện thoại bấm vào các đường link tin tức mà Triệu Tiềm gửi cho mình. Đây đều là những bài báo được được Triệu Tiềm chọn lọc kỹ lưỡng, toàn là thông tin hữu ích. Đọc xong cơ bản có thể hiểu được những biến động trong giới kinh doanh vài năm qua cùng với thế cục hiện nay.

Trong đó còn có một biểu đồ đường cong chuyên nghiệp, đại diện cho sự biến động giá cổ phiếu của các tập đoàn thuộc gia tộc lớn hàng đầu.

Trần Vụ xem từng cái một, phần mềm trên điện thoại kiểm tra thấy anh nhấn vào \”liên kết rác\” nên tự động loại bỏ. Anh cất điện thoại vào túi, đứng tại chỗ nhấp hai ngụm nước chanh, sau đó xoay người đi đến sô pha trong văn phòng ngồi xuống.

Ghế sô pha mới, mùi da lượn quanh chóp mũi, Trần Vụ đặt cốc nước lên bàn. Không biết là bàn làm từ loại đá gì, bên trong nền trắng có hoa văn màu đen như sợi tóc, sờ vào có cảm giác lạnh lẽo, nhưng chạm lâu lại thấy ấm. Anh chạm vài lần vào mặt bàn, rồi ngả người tựa vào lưng ghế sô pha, ngay phía trước là một khung ảnh đen vàng.

Trong khung ảnh là hình anh và một bông hoa nhỏ trên núi.

Ai lại treo thứ này trong một văn phòng nghiêm túc chứ…

Trần Vụ nhíu mày, thở dài một hơi: \”Haiz.\”

\”Đợi chán rồi à?\” Yến Vi Sí bước vào văn phòng, tháo đồng hồ thể thao trên cổ tay ra và lau chùi mặt đồng hồ. Mấy năm rồi, không có vết xước nào, chỉ có dây đeo là cũ đi.

Quà sinh nhật lúc mười tám mười chín tuổi, quý giá biết bao.

\”Không chán.\” Trần Vụ chống đầu gối xoa xoa mặt, sau đó hai tay chống cằm, thấy kỳ lạ: \”Sao ở đây không có cây xanh thế A Sí?\”

Không có một chậu cây nào, khắp nơi đều mang lại cảm giác lạnh lẽo.

\”Đợi anh bày.\” Yến Vi Sí ngồi xuống bên cạnh anh, ném khăn lên bàn, nhét đồng hồ thể thao vào trong lòng anh, ý tứ rõ ràng, để anh đeo cho mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.