Tại buổi hội thảo giao lưu, mỗi người một chỗ ngồi, trên bàn thống nhất bày biện một chai nước, một quyển sổ, một cây bút, góc trên cùng bên phải đặt một tấm biển đứng.
Cụ Dư ở vị trí trung tâm, ngồi cùng hàng với ông cụ là hai viện trưởng của viện nghiên cứu khoa học của hai thành phố khác.
Đằng sau là những học giả tiến sĩ, nghiên cứu viên đã có thành tích xuất sắc trong ngành, hoặc những nhà lãnh đạo được bầu thành nhân vật xuất sắc.
Bầu không khí nghiêm túc và trang trọng.
Trần Vụ dự thính ngồi ở góc trống. Anh mở ra quyển sổ có in logo sự kiện, cầm bút bi nước viết trên giấy.
Hình ảnh và văn bản trên màn hình lớn thỉnh thoảng thay đổi, các viện nghiên cứu khoa học lớn tuần tự lên sân khấu phát biểu.
Thời gian trôi qua giữa các cuộc trao đổi liên tục. Phòng hội nghị ồn ào hết đợt này đến đợt khác. Với tư cách là học sinh của cụ Dư, đồng thời là giám đốc trẻ tuổi nhất của Viện Khoa học Lâm nghiệp, Lưu Du vẫn nhận được sự chú ý như mọi khi, không ít người xấp xỉ tuổi cô tới chào hỏi cô, lần này có thêm một mục đích là hỏi thăm về người thanh niên xa lạ do cụ Dư dẫn đến.
\”Không tiện tiết lộ.\” Lưu Du chỉnh lại mái tóc dài, dùng một chiếc kẹp hổ phách rẻ tiền kẹp lại, \”Có khả năng sau này viện chúng tôi sẽ công bố ra ngoài.\”
Cô bỏ lại một lời đáng suy ngẫm rồi rời khỏi chỗ ngồi.
Lưu Du đi đến góc tường tìm Trần Vụ: \”Cậu ghi chép hết…\”
Thanh âm đột nhiên im bặt.
Lưu Du cầm lấy quyển sổ của Trần Vụ lật lật, không có chữ nào mà toàn là cây rừng.
Mặc dù cuộc hội thảo có nói đến thực vật, nhưng…
Lời chỉ trích của Lưu Du tắt ngúm khi đối diện với ánh mắt đơn thuần của Trần Vụ. Cô lấy ra quyển sổ của mình từ trong túi xách: \”Đây là bản ghi chép của tôi, cậu cầm đọc đi.\”
Trần Vụ giơ tay nhận: \”Cảm ơn.\”
\”Ngày mai và hai ngày kế tiếp sẽ nói về rừng cỏ giúp đỡ người nghèo. Cậu không thể lại giống hôm nay được.\” Lưu Du có chút nhắc nhở.
Trần Vụ tỏ thái độ nghiêm chỉnh: \”Được rồi, tôi sẽ ghi chép.\”
\”Nắm bắt đặc điểm rất chính xác, liếc một cái là có thể nhận ra.\” Lưu Du nhìn những cây rừng trên trang giấy của anh, \”Từng học chuyên sâu à?\” Cô biết học lực của anh nên nói tiếp, \”Ý tôi là giáo trình video trên mạng ấy.\”
\”Không.\” Trần Vụ xoay bút bi nước, \”Xem nhiều chạm nhiều là sẽ giỏi thôi.\”
Lưu Du trầm trồ cảm thán: \”Nếu lúc đi học, tôi nắm vững được bằng một nửa cậu thì cũng sẽ không sống dở chết dở trong mỗi lần làm bài tập.\”
Trần Vụ ngượng ngùng mím môi.
Lưu Du nhìn thầy mình đang trò chuyện với mấy người, bên ngoài còn có nhóm nhỏ đang xếp hàng, cô dẫn theo Trần Vụ rời đi trước.
\”Sau khi lắng nghe một buổi, cậu có thu hoạch gì không?\” Lưu Du tháo thẻ chứng nhận màu lam đeo trên cổ xuống, tiện tay nhét vào trong túi.