Khương Lương Chiêu biết được hành trình trở về vào trung hạ tuần từ Hoàng Ngộ. Sau khi tham dự cuộc họp video của công ty, hắn ta nói chuyện riêng với cha mình.
Nội dung về hành trình ra nước ngoài của em gái.
\”Con nói với cha chuyện này?\” Trong video, chủ tịch Khương ngồi ở văn phòng, khuôn mặt nghiêm túc oai phong.
\”Vâng.\” Khương Lương Chiêu bóp chân mày nhíu chặt, \”Tiểu Hi ra nước ngoài muốn dẫn theo Quý Minh Xuyên, con cho rằng chuyện này không…\”
\”Dẫn theo thì cứ dẫn theo.\” Chủ tịch Khương nhấp hớp trà, \”Chỉ cần nó đồng ý ra nước ngoài, điều kiện tùy nó.\”
Khương Lương Chiêu định mở miệng thì cha hắn ta đã ngắt lời.
\”Chuyện đã định rồi, không cần bàn bạc nữa.\” Chủ tịch Khương nói, \”Về những gì đã thảo luận tại cuộc họp, trong vòng nửa tiếng nữa gửi một bản báo cáo cho cha.\”
Tối ấy ở bữa tiệc rượu, chủ tịch Khương nhận được một cuộc điện thoại từ nước ngoài, là vợ ông ta gọi, cũng để nói về chuyện của con gái.
Một ngày hai lần, ông đã hơi mất kiên nhẫn: \”Dụ cậu út họ Yến giẫm vào bẫy chưa đáng để gọi là thủ đoạn, không phóng khoáng, tầm nhìn hạn hẹp.\”
\”Một học sinh trung học bình thường xuất thân từ địa phương nhỏ, không được tiếp nhận giáo dục tinh anh từ nhỏ, tầm nhìn và trải nghiệm còn chưa trưởng thành, xem như xuất chúng ở trình độ đó. Chỉ cần được cho thời gian và tài nguyên, cậu ta nhất định có thể đạt thành tựu.\” Khương phu nhân không khinh miệt như chồng mình.
Khương phu nhân yêu chuộng bề ngoài thực vừa lòng với ánh mắt của con gái, di truyền từ bà một cách hoàn mỹ.
Có một người bề ngoài đẹp cùng mình vượt qua giai đoạn bỡ ngỡ lúc mới biết yêu, quả là một chuyện thoải mái.
Vợ chồng phải xem năng lực xuất thân, còn yêu đương là phải tìm trai đẹp.
Đương nhiên, nếu vợ chồng có đầy đủ hai điều kiện kia, và điều kiện ngoại hình cũng có thể đạt điểm cao trở lên, đó là hoàn mỹ nhất.
Khương phu nhân không giấu được sự tiếc nuối: \”Nếu gia cảnh xếp được vào hàng cao thì tốt rồi, mặt mũi thật sự xuất sắc, vết thương cũng không nằm trên mặt.\”
Chủ tịch Khương cảm thấy nghẹn lời với trọng điểm của phu nhân: \”Còn sớm lắm, chưa biết chừng tháng sau lại không thích nữa.\”
Tình yêu của một thiếu nữ, hôm nay muốn yêu cả đời cho đến khi chết, sau vài năm còn chẳng nhớ nổi tên.
Con gái theo đuổi cậu út họ Yến đến độ các nhân vật nổi tiếng trong giới đều biết, khóc sướt mướt theo tới Xuân Quế sống ba năm, còn chẳng phải là đã đổi người khác rồi sao?
Cứ để nó chơi trước, không thích lại đổi.
Chẳng lẽ về sau nó giao du với một người là cả nhà đều phải chú trọng?
Chủ tịch Khương dặn dò phu nhân xem triển lãm xong nhớ đi mát xa, ông không lập tức trở về tiệc rượu mà đi toilet.
Con gái ông được bảo vệ cưng chiều từ nhỏ, ngoài con út nhà họ Yến, những người khác xung quanh nhiều ít đều sẽ dung túng lời nói việc làm của cô bé, cô sống thích gì làm nấy, bao gồm không học ở trường nữ sinh mà gia đình sắp xếp, chạy tới Xuân Quế học ở Trung học Số 1 không danh tiếng. Nhưng tuy tùy hứng, cô lại có giác ngộ cơ bản của con cái một đại gia tộc.