Suy nghĩ và nhận thức của tôi trở về thực tại sau khi tôi giật mình.Lại mắc lỗi rồi, không biết tôi đã ngẩn người trong bao lâu, nhưng nếu Edward nhìn tôi lo lắng như thế có lẽ tôi đã đoán được phần nào.
Edward luôn nhìn người chị duy nhất của mình đầy triều mến và xót xa như thế, cậu ấy luôn tự trách mình không đủ mạnh mẽ để che chở cho người chị,thứ cậu ấy có thể làm chính là chăm sóc cho cô những lúc Faye rơi vào kỳ phát tình đầy đau đớn của mình. Edward vì ốm yếu nên không thể cảm nhận mùi hương,chính vì thế Nathaniel -tên nô lệ thân cận nhất với cha tôi,luôn cố ý phủ thật nhiều pheromone lên Edward sau mỗi tối gặp mặt hỏi thăm. Thật khó để làm ngơ khi cậu ta không có ý định che giấu ý đồ trước mặt tôi,có lẽ vì cậu ta tin rằng tôi không yêu thương em trai và sẽ không can thiệp vì đó không phải là nhiệm vụ và yêu cầu.
Chỉ khi có hai người ở riêng,tôi mới thoải mái là chính mình bên cạnh Edward. Mỗi khi đau đớn vì kỳ phát tình,tôi sẽ nũng nịu và khóc lóc với em ấy rằng mình đau quá,và rồi em ấy sẽ đặt bàn tay mát lạnh và mềm mại lên trán tôi,và xoa đầu tôi.Không như bất kì Alpha nào, dù tôi không phải tính trội, kỳ phát tình của tôi chỉ như một cơn sốt rét đầy đau đớn, tất cả như chỉ muốn giày vò tôi cả thể xác và tinh thần. Những năm đầu tiên, chúng tôi không thể gọi bác sĩ vì không có ai đủ trung thành và kín miệng, tôi đã trải qua kỳ phát tình với chu kỳ 3-4 tháng một lần đầy khổ sở, đôi lúc Edward ôm tôi và nức nở vì tôi chỉ còn thoi thóp và run rẩy.
Dù không muốn,dù đã cố gắng bảo vệ, vì Edward không xứng đáng trải qua những điều như thế, nhưng em ấy vẫn bị tổn thương nặng nề khi người thân em ấy không thể nhận được sự giúp đỡ nào. Không biết nên gọi là may mắn không, vì Edward đã chủ động nhờ Nathaniel, không biết bằng cách nào anh ta đã đồng ý, chúng tôi được giới thiệu cho một bác sĩ riêng.
Lần thứ hai giật mình khi nhận ra bản thân đang mơ màng trong suy nghĩ, cũng là lúc cuộc họp gần kết thúc. Nếu tôi liên tục chìm đắm trong suy nghĩ như thế này, có lẽ vì tôi đang cảm thấy quá tải và dùng tâm trí như một nơi an toàn để nghỉ ngơi. Tôi không muốn quan tâm xung quanh tôi nữa, lần này tôi liếc mắt qua Ellington, cô ấy đã nói rằng cô ấy muốn biết tôi nghĩ thế nào về cô ấy, nói rằng cô ấy thật lòng muốn nghe và sẵn lòng chờ đợi, dặn dò tôi rằng không cần quá gấp gáp.
Thật là một người lo chuyện bao đồng, nếu là bình thường, tôi đã cảm thấy giả tạo và vô cùng phiền phức, nhưng thứ đáng nói là, những thứ Casey Ellington thể hiện khi đó, từng hành động lúng túng và biểu cảm trông thật ngây thơ, dù lời cô ấy nói có nghe vô cùng vô lý, nhưng tôi lại không cảm thấy ghét bỏ. Hay là cô ấy nghĩ nếu nói chuyện không não và ngu ngốc như thế sẽ thu hút được sự chú ý của tôi? Nếu vậy thì cô ấy thành công rồi đấy,tôi ngầm tán thành giả thuyết này của mình, rằng điều này nghe thuyết phục hơn. Tôi sẽ rất khâm phục nếu chỉ huy của phe đối lập lại có năng khiếu diễn xuất đỉnh cao thế này.
“À, quên mất mình cũng làm diễn viên suốt 25 năm cuộc đời rồi nhỉ…” Đúng là chó chê mèo lắm lông, tôi tặc lưỡi.
“Nghe bảo Casey Ellington của bên trung ương đem lòng yêu quý Faye, con gái của tôi” Edmund Blackwood, ông ta đã nói về một chủ đề vô cùng không liên quan trong một phiên họp đầy căng thẳng. Ông ta đưa mắt nhìn tôi như thúc giục một câu trả lời.